Lúc này, Châu Ngọc Thành cũng chen lời vào: "Đúng vậy, sau này cứ để Vãn Vãn nấu cơm đi, trình độ nấu nướng của mẹ dạo này xuống dốc quá, món cá hôm nay vị kém xa trước kia."
Mẹ chồng ở bên cạnh sốt sắng nháy mắt, nhưng dù bà có trợn mắt muốn rớt cả tròng ra ngoài, Châu Ngọc Thành cũng chẳng hề hay biết, vẫn cứ tự nhiên nói tiếp.
Tôi không nhịn được bèn nhắc anh: "Châu Ngọc Thành, hình như mẹ có chuyện muốn nói với anh đấy."
Châu Ngọc Thành lập tức quay đầu nhìn mẹ chồng: "Hả? Mẹ muốn nói gì ạ?"
Mẹ chồng bực dọc lườm anh một cái: "Mẹ bảo con ăn cơm mau lên!"
Quay sang phía tôi, mẹ chồng lại tiếp tục chủ đề cũ: "Sau này mẹ cũng có thể được ăn cơm con dâu nấu mỗi ngày, con bảo xem mẹ sẽ hạnh phúc biết bao!"
Xem ra bà ta không đạt được mục đích thì không bỏ cuộc, nụ cười trên mặt tôi dần cứng đờ.
Châu Ngọc Thành nói: "Mẹ, món sườn xào chua ngọt Vãn Vãn làm, tỉ lệ sốt chua ngọt phải nói là tuyệt đỉnh. Hay là mẹ học em ấy đi, như vậy sau này con về nhà cũng được ăn sườn xào chua ngọt rồi."
Mẹ của Châu Ngọc Thành vội vàng từ chối: "Mẹ già thế này rồi còn học hành gì nữa, cứ để Vãn Vãn nấu cho mẹ ăn là được chứ gì!"
Tôi không lên tiếng, mẹ chồng liền tưởng tôi khó từ chối, thế là được đà lấn tới: "Vãn Vãn sau này chính là đầu bếp của nhà chúng ta! Mẹ thật quá may mắn, sao lại gặp được cô con dâu tốt như Vãn Vãn, vừa ngoan ngoãn lại vừa giỏi nấu nướng!"
Người bố chồng vốn ít nói cũng gật đầu phụ họa: "Đúng thế, đúng thế."
Tôi nhìn hai người họ kẻ tung người hứng, trong lòng không nhịn được mà cười lạnh. Đây là muốn dùng chiêu "nâng cao để dìm xuống" đây mà, muốn đẩy tôi vào thế đạo đức cao vời vợi để ép tôi đây.
Bữa cơm này đúng là không ăn phí, ít nhất cũng giúp tôi hiểu rõ mẹ chồng mình là hạng người gì.
Trước khi cưới, bà ta diễn kịch thật sự rất giỏi, tôi hoàn toàn không nhìn ra chút sơ hở nào.
Từ lúc đính hôn đến khi kết hôn, cả quá trình đều khá suôn sẻ.
Trong thời gian đó cũng đã đến nhà bà ăn cơm hai lần, mùi vị món ăn đều bình thường, chẳng có thứ rau mùi đ/áng s/ợ nào xuất hiện cả.
Thì ra là thấy tôi đã gả vào cửa rồi, nên không định diễn tiếp nữa.
Tôi không tiếp lời, mẹ chồng lại hớn hở nói với Châu Ngọc Thành: "Ngày mai hai đứa qua sớm chút nhé, mẹ muốn nếm thử món sườn xào chua ngọt của Vãn Vãn."
Không đợi Châu Ngọc Thành trả lời, tôi trực tiếp lên tiếng từ chối: "Ngày mai đã hẹn qua nhà mẹ đẻ con ăn cơm rồi ạ, mẹ con cũng định làm sườn xào chua ngọt, hay là mẹ cùng qua đó ăn với chúng con luôn?"
Mẹ chồng hơi sững người, lập tức tỏ vẻ không vui, bà ta ngượng ngùng nói: "Thôi vậy, hai đứa tự đi đi."
Bà ta cũng nhận ra, tôi hoàn toàn không muốn nhận cái việc nấu nướng ở nhà này.
Sau khi bị tôi từ chối, trong lòng bà ta càng nghĩ càng khó chịu, thế là lại bắt đầu gây sự.
Bà ta vừa gắp thức ăn cho tôi, vừa thăm dò: "Vãn Vãn, mẹ nghe nói con gái ngoan thời nay đều mang sính lễ về nhà chồng, đúng không?"
Trong lòng tôi thầm gi/ật mình, quay sang nhìn chồng bên cạnh. Anh ta đang nhồm nhoàm nhét cơm vào miệng, chẳng dám ngẩng đầu lên.
Tôi vốn dĩ muốn ăn một bữa cơm bình yên, xem ra là không thể rồi.
Thế là tôi đặt đũa xuống, mỉm cười nhìn thẳng vào mắt bà ta: "Mẹ, con cũng nghe nói mẹ chồng hiểu chuyện thời nay thường mất sớm, có thật không ạ?"
Lời vừa dứt, cả bàn ăn lập tức ch*t lặng.
Bố của Châu Ngọc Thành lập tức sầm mặt dạy bảo tôi: "Đứa trẻ này sao lại ăn nói như thế!"
Châu Ngọc Thành cũng lập tức kéo tay tôi nói: "Vãn Vãn, em làm cái gì thế!"
Tôi cười lớn: "Con chỉ đùa chút thôi mà, sao mọi người lại tưởng thật thế ạ, con chỉ là miệng nhanh hơn n/ão thôi."
Quay sang nhìn mẹ chồng, tôi vô cùng chân thành nói: "Mẹ, người làm mẹ chồng tốt như mẹ chắc chắn sẽ không chấp nhặt với vãn bối như con đâu đúng không ạ?"
Sắc mặt mẹ chồng khó coi vô cùng, bàn tay cầm đũa khẽ r/un r/ẩy, nhưng cuối cùng vẫn không dám phát tác.
Ăn cơm xong, Châu Ngọc Thành không biết nhìn sắc mặt mà hỏi tôi: "Vợ ơi, chẳng phải chúng ta định đi xem phim sao?"
"Không đi nữa, về nhà."
"Về nhà sớm thế làm gì?"
"Về nhà tính sổ."
Trên đường đi, Châu Ngọc Thành nhận ra tôi không vui nên cứ liên tục giải thích.
"Mẹ anh có nói gì đâu, sao em lại không vui chứ?"
"Chuyện sính lễ bà chỉ tiện miệng nói thế thôi, em không muốn thì thôi, có ai ép em đâu!"
"Chuyện rau mùi em cũng đừng để bụng, dù sao mẹ anh cũng đâu có cố ý!"
...
Tôi không muốn làm trò cười ngoài đường nên cố nhịn không bùng n/ổ.
Về đến nhà, Châu Ngọc Thành còn đang đứng ở cửa thay giày, tôi liền tung một cước đ/á đổ thùng rác ra giữa nhà.
Châu Ngọc Thành gi/ật mình: "Vợ, em làm gì đấy!"
Tôi sầm mặt nói: "Tôi không cố ý, anh không nhìn ra à?"
Châu Ngọc Thành ngớ người: "Rõ ràng là em cố ý mà!"
"Đúng thế, anh không m/ù đúng không? Anh nhìn ra tôi cố ý, sao lại không nhìn ra mẹ anh cố ý!"
Anh ta còn muốn biện bạch: "Mẹ anh cố ý làm gì cơ chứ? Bà chẳng phải đối xử với em rất tốt sao, còn cúi xuống giúp em thay giày nữa mà..."
"Thay cái gì mà thay! Bà ta chỉ cố ý diễn cho anh xem thôi, để anh thấy bà ta cẩn thận, khúm núm, như vậy anh mới thấy tôi là kẻ ngang ngược, vô lý, không biết ơn!"
Châu Ngọc Thành trố mắt nhìn tôi, hồi lâu sau mới nói: "Em... sao miệng lưỡi lại sắc bén thế..."