"Đều là do các người ép tôi! Nếu tôi chậm hiểu hơn một chút, ng/u ngốc hơn một chút, thì hôm nay hoặc là biến thành osin miễn phí cho nhà các người, hoặc là phải trả lại sính lễ!"
Châu Ngọc Thành giả vờ bất lực: "Không đến mức đó đâu, chuyện sính lễ chỉ là tiện miệng nhắc tới thôi mà."
Tôi ép hỏi: "Tại sao lại nhắc tới? Trước khi nhắc chuyện này anh có biết không?"
Châu Ngọc Thành sờ mũi, ấp úng nói: "Không... anh không biết."
Chuyện này chắc chắn có uẩn khúc.
Tôi ngồi trên ghế sofa, vắt chéo chân, lạnh lùng hỏi: "Nói đi, cho anh cơ hội cuối cùng đấy."
Châu Ngọc Thành chột dạ: "Anh đã nói là anh không biết rồi mà."
"Anh nghĩ kỹ rồi hãy trả lời, bây giờ nói thật, tôi có thể bỏ qua chuyện cũ, nhưng nếu anh còn cứng miệng, đừng trách tôi không màng tình nghĩa vợ chồng, ngày mai chúng ta đi xếp hàng ly hôn."
"Ly hôn???" Châu Ngọc Thành kinh ngạc trợn tròn mắt.
"Đúng vậy, bố mẹ anh có thể đồng lòng tính kế tôi, dù sao đó gọi là vợ chồng đồng lòng, t/át biển đông cũng cạn. Nhưng nếu anh cũng đồng lòng với họ, thì tôi là gì? Là kẻ ngốc cho các người dắt mũi à?"
Châu Ngọc Thành cúi đầu, nửa ngày không lên tiếng.
Một lúc lâu sau, anh ta mới mở lời: "Ý của mẹ anh là, bảo em lấy sính lễ ra, họ góp thêm chút nữa, m/ua một căn nhà lớn để chúng ta ở chung."
Tôi cười lạnh: "Bàn tính hay thật đấy, tiêu hết sính lễ của tôi, lại còn bắt tôi làm osin miễn phí, mẹ anh làm ăn đúng là chỉ có lãi không lỗ!"
Châu Ngọc Thành lầm bầm: "Tiền đó để không cũng phí mà."
"Tiền trong ngân hàng cũng để không đấy, sao anh không nhắm vào ngân hàng đi!"
Tôi đã hiểu ra, Châu Ngọc Thành cũng muốn dùng tiền sính lễ m/ua nhà lớn để ở cùng bố mẹ anh ta.
Vậy thì tốt nhất tôi nên dập tắt ý định đó của anh ta ngay.
"Anh đã nghĩ tới chưa, với cái tính khí này của tôi, cộng thêm tâm cơ của mẹ anh, nếu sống chung thì mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu sẽ ở cấp độ nào?"
Châu Ngọc Thành rõ ràng chưa từng nghĩ đến vấn đề này, anh ta hít một hơi lạnh, im bặt.
Tôi hỏi tiếp: "Anh nghĩ xem, với chỉ số thông minh và EQ của anh, có đủ để giải quyết mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu không?"
Châu Ngọc Thành hoàn toàn cúi gầm mặt xuống.
"Không sống chung với bố mẹ hai bên, 200 ngàn sính lễ đi kèm 200 ngàn của hồi môn, tất cả đều mang về tổ ấm của chúng ta, đây chẳng phải là điều đã thỏa thuận trước khi cưới sao?"
Châu Ngọc Thành gật đầu.
Tôi vạch ra giới hạn: "Anh nhớ cho kỹ, kết hôn không thể trói buộc được tôi, sau này sinh con cũng vậy."
"Nhà các người mà còn dám tính kế tôi lần nữa, thì tôi thà làm ngọc vỡ còn hơn làm ngói lành, từ già đến trẻ, các người đừng hòng được yên ổn."
Tôi dùng giọng điệu bình thản buông lời đe dọa, rồi đứng dậy đi vào phòng ngủ.
Vừa mới chợp mắt, Châu Ngọc Thành đã rón rén đi vào, anh ta đứng bên cạnh giường cẩn thận nói: "Vợ à, sau này anh sẽ đứng về phía em, nhưng anh không quản được bố mẹ anh..."
"Yên tâm, tôi sẽ khiến anh quản được họ."
Nói xong tôi xoay người, tiếp tục ngủ.
Tôi và Châu Ngọc Thành quen nhau qua mai mối.
Từ lúc quen đến khi kết hôn cũng chỉ vỏn vẹn một năm.
Cho nên nói về tình yêu thì không hẳn.
Nhưng chúng tôi lại rất hợp nhau ở một vài khía cạnh.
Thế là đến với nhau.
Tôi vốn không theo đuổi tình yêu, nói thẳng ra thì lấy người mình yêu cuối cùng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chi bằng lấy một người dùng được, điều kiện gia đình môn đăng hộ đối.
Sau khi biết mẹ chồng nhắm vào tiền sính lễ của mình, tôi cũng không cân nhắc đến chuyện ly hôn.
Thứ nhất, Châu Ngọc Thành đã thay đổi thái độ và lập trường, khiến tôi bớt gi/ận hơn.
Thứ hai, cuộc sống không phải tiểu thuyết, đâu thể hở một chút là ly hôn.
Hơn nữa, bây giờ ly hôn phải xếp hàng, phải đặt lịch, phải hòa giải, thậm chí là l/ột cả lớp da.
Chi bằng giải quyết gọn gàng mẹ chồng, sống những ngày bình yên là được rồi.
Bước đầu tiên tôi dùng để trị mẹ chồng, chính là m/ua một chiếc túi xách hàng hiệu.
Sau đó tôi đeo chiếc túi nhỏ yêu quý của mình đến nhà bà.
Vừa vào cửa, ánh mắt mẹ chồng đã dán ch/ặt vào chiếc túi.
"Vãn Vãn, con m/ua túi à?"
"Vâng ạ, đây là mẫu mới nhất, con nhờ bạn xách tay từ nước ngoài về đấy."
Mẹ chồng nhíu mày nhìn kỹ chiếc túi: "Con... chiếc túi này không rẻ đâu nhỉ?"
"Cũng bình thường thôi ạ, chưa đến 100 ngàn."
Mẹ chồng lập tức trợn mắt: "Bao nhiêu?"
Tôi cười hì hì lặp lại: "100 ngàn."
"Con đi/ên rồi à, m/ua cái này có ăn được không?"
"Không ăn được ạ, nhưng biết sao được, Châu Ngọc Thành cứ ép con phải lấy sính lễ ra m/ua nhà, con không đồng ý thì anh ấy cãi nhau với con, con gi/ận quá nên muốn tiêu tiền, thế là m/ua cái túi."
Châu Ngọc Thành đứng sau lưng tôi nghe mà ngẩn cả người.
Không đợi anh ta kịp phản ứng, mẹ chồng đã giáng một cú đ/ấm vào người anh ta: "Mày bị hâm à, có việc gì không thể nói tử tế sao? Tại sao phải cãi nhau với Vãn Vãn?"
Châu Ngọc Thành đ/au đến mức nhe răng trợn mắt: "Con không... con..."
Anh ta lén nhìn tôi, ánh mắt dò xét nói: "Con... con cãi nhau à?"
Tôi khẳng định chắc nịch: "Anh cãi nhau đấy!"
Anh ta đành phải cắn răng nói: "À đúng, con cãi nhau đấy, thì làm sao! Con còn định đá/nh cô ấy nữa cơ!"
Tôi lập tức tiếp lời: "Châu Ngọc Thành mà dám động vào người con một cái, con sẽ lập tức báo cảnh sát giám định thương tích lấy bằng chứng, không chỉ ly hôn mà còn khiến anh ta mất cả công việc!"
Mẹ chồng bị câu nói này làm cho gi/ật mình: "Vãn Vãn, lời này không được nói bậy đâu, ai đã bày cho con cái kế sách tồi tệ này thế?"