Trên mạng đang thịnh hành video "cạn một ly vì chính mình", "anh em tốt" của chồng tôi cũng tham gia vào đó.
Chỉ bằng một câu nói đã giữ chân được những cư dân mạng hóng hớt.
"Ly thứ nhất cạn vì chính mình, bạn gái của anh em tốt hiểu lầm chúng tôi có gian tình, tôi liền hôn kiểu Pháp với anh ấy mười phút. Đều là anh em tốt cả, ai có phản ứng sinh lý trước người đó là chó!"
"Ly thứ hai cạn vì chính mình, chơi trò thật hay thách với anh em tốt, anh ấy để bao cao su đã dùng rồi dưới gầm giường phòng ngủ chính suốt một năm trời, con hổ cái kia mà biết chắc tức ch*t, ha ha ha ha!"
"Ly thứ ba cạn vì chính mình, tôi giả vờ khóc trong điện thoại, anh em tốt liền bỏ mặc người vợ đang mang th/ai để đưa tôi ra nước ngoài giải sầu..."
Tim tôi rơi xuống đáy vực, không nhịn được mà buồn nôn.
Năm ngoái sau khi phát hiện mang th/ai, Chu Xươ/ng Kiệt đi công tác nước ngoài suốt ba tháng.
Tôi không khóc không làm lo/ạn, cũng không định buông tha cho đôi cẩu nam nữ này.
Trong thời gian ở cữ, tôi chán nản lướt video.
Ngón tay lướt qua, một ID quen thuộc hiện lên.
Tên người dùng là 【Ngọt Ngọt là tiểu ngọt ngào tuyệt thế】, mặc bộ đồ hở rốn gợi cảm, hai ngón tay kẹp lấy chai rư/ợu, biểu cảm khoa trương.
Chính là "anh em tốt" của chồng tôi, Vu Điềm Điềm.
Cô ta lắc lư đầu óc trong phòng livestream, gào thét thảm thiết.
"Hai chúng tôi thân đến mức mặc chung một cái quần, bạn gái anh ấy vậy mà lại nghi ngờ chúng tôi, đành phải dùng hành động thực tế để chứng minh cho cô ta thấy thôi." Điềm Điềm vừa nói, vừa nở nụ cười đầy ẩn ý, "Các người đoán xem anh ấy có phản ứng hay không?"
Nói xong lại còn ra vẻ che đậy: "Thôi thôi, để bạn gái anh ấy biết lại gh/en t/uông m/ù quá/ng rồi..."
Phần bình luận lo/ạn như một nồi cháo.
Đối mặt với những lời mỉa mai của cư dân mạng, Vu Điềm Điềm tức đến phát đi/ên nhưng vẫn phải giả vờ như không quan tâm.
Cư dân mạng bình luận sắc bén:
【Vị trà xanh nồng nặc quá, ọe~】
【Biết người ta là chính thất mà còn cố tình đăng lên, bị ch/ửi thì ráng chịu thôi.】
Khi số bình luận ch/ửi bới lên đến trăm nghìn, Vu Điềm Điềm vẫn không xóa video.
Cư dân mạng tưởng cô ta không nỡ bỏ lưu lượng truy cập từ hàng triệu lượt xem.
Nhưng tôi biết, Vu Điềm Điềm là cố tình để tôi nhìn thấy.
Chồng tôi, Chu Xươ/ng Kiệt, tháng trước đã lên chức phó tổng, lương năm tăng lên đến cả chục triệu.
Vu Điềm Điềm không thể chờ đợi được nữa mà muốn ép tôi nhường chỗ.
Tôi nén sự gh/ê t/ởm, lưu video vào album ảnh trên điện thoại.
Bằng chứng ngoại tình đã dâng tận tay, làm sao có lý do không nhận lấy cho chắc.
Nghĩ đến cái bao cao su đã dùng mà Vu Điềm Điềm nhắc tới, tôi lập tức bảo bảo mẫu dọn dẹp phòng khách, bế con gái rời khỏi cái chốn nhơ bẩn này.
Nhìn thêm một giây thôi cũng thấy buồn nôn.
Mười giờ tối, Chu Xươ/ng Kiệt trở về nhà như mọi khi, toàn thân nồng nặc mùi th/uốc lá và rư/ợu.
Anh ta vừa vào cửa đã nằm vật ra ghế sofa, cười áy náy với tôi:
"Xin lỗi nhé vợ, xã giao không tránh khỏi được."
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ trách móc anh ta không quan tâm đến con gái.
Dù sao trẻ con sức đề kháng yếu, không ngửi được mùi th/uốc lá.
Trước đây nhắc đi nhắc lại, anh ta luôn nói mình hay quên, hóa ra là trong lòng chưa bao giờ thực sự để tâm đến mẹ con tôi.
Hôm nay tôi không nói gì thêm, chỉ thông báo với anh ta từ nay về sau sẽ ngủ riêng phòng.
Sự vui mừng thoáng hiện trong mắt Chu Xươ/ng Kiệt: "Khụ, cũng được, đợi em hồi phục xong rồi chúng ta lại ngủ chung."
Nghe tận tai anh ta thốt ra những lời này, nói không đ/au lòng là giả.
Sau khi sinh con, anh ta tỏ thái độ rất gay gắt với vóc dáng sồ sề của tôi, luôn miệng nói "sao người ta là nữ minh tinh lại có thể hồi phục ngay ngày hôm sau được".
Sau khi nhìn thấy vẻ ngoài của sản dịch, anh ta lại càng tránh tôi như tránh tà.
Nửa tháng nay, dù chúng tôi vẫn ngủ trên một chiếc giường, nhưng mỗi người một chăn, ở giữa thậm chí có thể nhét vừa thêm một Vu Điềm Điềm nữa...
Chu Xươ/ng Kiệt chữa ch/áy: "Vợ à, anh cũng là vì tốt cho cơ thể của em thôi mà, sau này chúng ta còn nhiều thời gian."
"Sau này cũng không cần nữa đâu." Tôi lạnh lùng đáp.
"Ý em là sao?"
Tôi cố tình bịt mũi nói: "Anh không ngửi thấy sao, dưới gầm giường chúng ta có mùi hôi thối."
Chu Xươ/ng Kiệt bật dậy khỏi ghế sofa, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Biểu cảm của tôi không để lộ bất kỳ sơ hở nào, anh ta mới từ từ thả lỏng.
"Anh, anh không ngửi thấy gì cả."
Tôi gật đầu: "Vậy chắc là em ngửi nhầm rồi."
Chu Xươ/ng Kiệt vừa trút được gánh nặng, tôi đi đến cửa phòng khách thì đột nhiên quay lại.
Anh ta gi/ật mình: "Vợ à, em còn dặn dò gì nữa sao?"
"Không có gì lớn, ban ngày chán quá nên m/ua ít túi xách, nhớ thanh toán hộ nhé."
Sự căng thẳng cộng với cảm giác tội lỗi, bây giờ dù tôi đưa ra yêu cầu gì anh ta cũng sẽ đồng ý.
"M/ua! M/ua nhiều vào, đừng bao giờ tiết kiệm tiền cho chồng!" Chu Xươ/ng Kiệt gọi với theo.
Đóng cửa phòng lại, tôi nhếch môi cười lạnh trong lòng:
Đương nhiên sẽ không khách sáo với anh rồi, không l/ột được một lớp da của anh thì coi như bà đây chưa phát huy hết khả năng.
Chu Xươ/ng Kiệt lần này thanh toán rất nhanh gọn, mấy trăm nghìn nói trả là trả.
Cơn gi/ận trong lòng tôi dịu đi đôi chút, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Đêm khuya, từ hướng phòng ngủ chính vang lên tiếng động rột rẹt.
Chu Xươ/ng Kiệt cuối cùng cũng đợi đến lúc tôi và bảo mẫu trong nhà đều đã ngủ say, chân trần lẻn xuống giường, bò dưới gầm giường tìm cái bao cao su cũ kỹ kia.
Anh ta duỗi dài cánh tay sờ soạng khắp nơi, tìm mãi mới thấy.
Một lúc sau, trong nhà vệ sinh vang lên tiếng nôn khan.
Chỉ cần dùng ngón chân cũng biết cái bao cao su kia sẽ kinh t/ởm đến mức nào.
Nghĩ đến việc mình đã ngủ trên chiếc giường đó suốt một năm trời, tôi cũng suýt chút nữa nôn ra.
Giường bẩn ở bề ngoài, nhưng kẻ cặn bã thì bẩn từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong.