“600。”
Chu Minh đẩy điện thoại tới trước mặt tôi.
Trên tờ phiếu khám th/ai ghi 1200 tệ.
“AA (c/ưa đôi).” Anh ta nói, “Công bằng.”
Tôi cúi đầu nhìn cái bụng 7 tháng của mình.
“Tôi mang th/ai là con của một mình tôi sao?”
“Cô mang th/ai có phải tôi bắt cô mang đâu.” Anh ta thu điện thoại về, “Hơn nữa, phí khám th/ai tôi chịu một nửa đã là chăm sóc cô lắm rồi. Đàn ông khác còn chẳng bỏ ra một xu kìa.”
Tôi mỉm cười.
Cầm điện thoại lên, chụp lại tờ phiếu khám th/ai.
Mở WeChat.
Nhấn vào khung chat của “Mẹ”.
Gửi đi.
“Cô làm cái gì vậy?!”
Tôi nhìn anh ta, không nói gì.
1.
Sắc mặt Chu Minh thay đổi.
“Cô đi/ên rồi à? Cô gửi phiếu khám th/ai cho mẹ tôi làm gì?”
Tôi tựa lưng vào ghế sofa, tay đặt trên bụng. Đã 7 tháng rồi, bụng rất lớn, ngồi thôi cũng thấy mệt.
“Để mẹ xem, con trai mẹ ‘công bằng’ thế nào.”
“Cô làm cái trò gì đây? Định ly gián qu/an h/ệ giữa tôi và mẹ tôi à?” Chu Minh đứng dậy, “Tôi nói cho cô biết, mẹ tôi chắc chắn sẽ đứng về phía tôi!”
Tôi không nói gì.
Kết hôn 2 năm, AA 2 năm.
Lúc mới bắt đầu tôi không thấy có gì lạ. Lương tháng anh ta 20 ngàn, lương tôi 8 ngàn, AA thì AA, tôi cũng không muốn chiếm tiện nghi của anh ta.
Tiền thuê nhà anh ta trả, tiền điện nước dịch vụ tôi trả, khoảng 1200 tệ.
Chi phí sinh hoạt hàng ngày AA, mỗi tháng tôi chuyển cho anh ta từ 1500 đến 2000 tệ.
Ăn cơm AA, đi dạo phố AA, xem phim AA.
Tôi cứ tưởng kết hôn rồi sẽ khác.
Không có.
Ngược lại còn quá quắt hơn.
Khi mang th/ai 3 tháng, ốm nghén nặng, tôi không nuốt nổi thứ gì.
Anh ta gọi đồ ăn ngoài, chỉ gọi phần của mình.
Tôi hỏi sao không gọi cho tôi.
Anh ta bảo: “Chẳng phải cô không ăn được sao? Tiết kiệm được rồi.”
Mang th/ai 5 tháng, tôi muốn m/ua một chiếc gối cho bà bầu, 200 tệ.
Anh ta nói: “Đắt thế à? Cô nhịn một chút đi.”
Kết quả hôm sau, anh ta m/ua cho mẹ mình một chiếc ghế massage 5000 tệ, mắt không chớp lấy một cái.
Tôi hỏi anh ta: “Chẳng phải anh bảo không có tiền sao?”
Anh ta nói: “Thế sao giống nhau được? Đó là m/ua cho mẹ tôi.”
Lúc đó tôi chỉ muốn hỏi anh ta: Tôi mang th/ai là con của ai?
Nhưng tôi không hỏi.
Tôi nhịn.
Vì mẹ chồng từng nói với tôi một câu.
Bà nói: “Tiểu Vũ à, con trai mẹ lương cao, con phải đối xử tốt với nó, nhường nhịn nó một chút.”
Lúc đó tôi còn ngốc nghếch gật đầu.
Tôi tưởng bà là mẹ chồng tốt.
Giờ nghĩ lại, ý câu nói đó của bà là: Con trai mẹ ki/ếm được nhiều tiền, con nên hầu hạ nó.
Điện thoại tôi reo.
WeChat của mẹ chồng.
Tôi nhấn vào.
Tin nhắn thoại.
Tôi nhấn phát.
“Tiểu Vũ, tờ phiếu khám th/ai đó là thế nào?”
Chu Minh ghé lại gần muốn nghe.
Tôi đặt điện thoại xuống sofa, bật loa ngoài.
“Mẹ, là phiếu khám th/ai thôi ạ.” Tôi nói, “1200 tệ, con trai mẹ bắt con trả 600.”
“Hả?” Giọng mẹ chồng hơi bối rối, “Cái này…”
Chu Minh cư/ớp lời: “Mẹ, cô ta chỉ làm quá vấn đề thôi! AA thì sao chứ? Đây gọi là công bằng!”
“Công bằng?” Tôi tiếp lời, “Mẹ, con trai mẹ lương tháng 20 ngàn, con lương tháng 8 ngàn. Con mang th/ai 7 tháng rồi, khám th/ai, thực phẩm dinh dưỡng, quần áo bầu, tất cả đều AA. Mẹ thấy công bằng không ạ?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Tiểu Vũ, con đợi đấy, mẹ qua ngay.”
Sắc mặt Chu Minh càng khó coi hơn.
“Cô được lắm, giỏi lắm.” Anh ta trừng mắt nhìn tôi, “Cô muốn mượn tay mẹ tôi để ép tôi đúng không? Cô muốn mượn chuyện mang th/ai để chiếm tiện nghi của tôi phải không?”
Tôi nhìn anh ta.
“Chu Minh, tôi chỉ muốn mẹ anh biết, con trai bà ‘công bằng’ đến mức nào.”
2.
Trước khi mẹ chồng đến, Chu Minh cứ đi đi lại lại trong nhà.
“Lát nữa cô nói năng cho cẩn thận đấy.” Anh ta cảnh cáo tôi, “Đừng có cái gì cũng nói ra ngoài.”
Tôi không thèm để ý đến anh ta.
Mở điện thoại, lật lại một bản ghi chú.
Kết hôn 2 năm, tôi ghi chép sổ sách suốt 2 năm.
Mỗi một khoản tiền AA chuyển cho anh ta, tôi đều nhớ rõ mồn một.
Tháng 10 năm 2022, 1500 tệ.
Tháng 11 năm 2022, 1800 tệ.
Tháng 12 năm 2022, 2100 tệ.
…
Tháng 9 năm 2024, 2300 tệ.
Tổng cộng: 47000 tệ.
Lương tôi 8 ngàn, 2 năm chuyển cho anh ta 47 ngàn.
Lương anh ta 20 ngàn, tôi tính thử, 2 năm anh ta tiết kiệm được ít nhất 150 ngàn.
Còn tiền tiết kiệm của tôi, chưa đến 30 ngàn.
Chu Minh thấy tôi xem điện thoại, ghé lại nhìn thoáng qua.
“Cô làm gì thế? Ghi sổ à?”
“Đúng.” Tôi cất điện thoại đi, “Tôi muốn biết 2 năm nay mình đã ‘AA’ hết bao nhiêu tiền.”
“Có đáng không?” Anh ta nhíu mày, “Đó đều là tiền ăn uống sinh hoạt, cô cũng ăn cũng dùng mà.”
“Tôi ăn?” Tôi cười lạnh, “Lúc tôi ốm nghén anh chỉ gọi đồ ăn cho mỗi mình anh, tôi ăn cái gì?”
“Đó là do cô không ăn được!”
“Tôi không ăn được thì anh không quan tâm à?”
“Cô không ăn được mà gọi thì cũng lãng phí! Tiết kiệm không tốt sao?”
Tiết kiệm không tốt sao.
Năm chữ này, tôi đã nghe suốt 2 năm.
Khám th/ai, quãng đường 15 km.
Tôi hỏi anh ta có chở tôi đi không.
Anh ta bảo: “Cô bắt taxi mà đi, tiền xăng cũng phải tính đấy.”
Tiền xe đi về 80 tệ.
Tôi trả.
Đồ bầu chống bức xạ, anh ta bảo không cần thiết.
Mỹ phẩm chuyên dụng cho bà bầu, anh ta bảo lãng phí tiền.”