Sau khi ký thỏa thuận gả vào hào môn, tôi làm việc vô cùng tận tâm.
Chăm sóc chồng, hầu hạ bố mẹ chồng, thậm chí còn chăm sóc cả thời gian ở cữ cho tình nhân bé nhỏ, tình nhân bé lớn của chồng.
Chồng tôi hài lòng nhìn ba đứa trẻ trắng trẻo m/ập mạp trong nhà: "Anh vẫn hy vọng em sớm sinh cho chúng ta một đứa con."
Tôi nhìn dòng chữ "vô t*** t****" được in đậm trong tờ giấy khám sức khỏe của anh ta trên điện thoại, rơi vào trầm tư.
1.
Trước khi gả cho Lục Hành Chu, tôi là trợ lý hành chính đặc biệt của tập đoàn anh ta, lương năm 1 triệu.
Ngoài việc xử lý công việc, tôi còn phụ trách các vấn đề cá nhân của Lục tổng, bao gồm cả việc thanh toán hóa đơn cho các bạn gái cũ của anh ta, loại mà chỉ cần yêu 3 tháng là có thể đổi lấy 5 triệu.
Sau khi thức đêm họp 3 cuộc họp sáp nhập, tôi lái xe chạy suốt đêm để khuyên can cô bạn gái thứ 43 đang đòi nhảy lầu của Lục tổng.
Sau đó, tôi rơi vào trạng thái hôn mê.
Khi tỉnh lại, bên cạnh là Lục tổng đang nhíu mày.
Anh ta lấy ra một văn bản, tôi sợ ch*t khiếp.
Chắc chắn là hợp đồng sa thải!
Trợ lý bên cạnh Lục tổng chưa từng có ai quá 30 tuổi.
Tuổi tác lớn rồi, không tiện thức đêm làm trâu làm ngựa.
Nhưng tôi mới 29!! Tôi vẫn còn có thể cày cuốc!
Sau khi đ/au buồn phẫn nộ, tôi quyết tâm ít nhất phải đòi được khoản bồi thường kinh tế 2N.
Gương mặt nghiêng của Lục tổng rất tuấn tú, phóng viên lá cải mô tả anh là nam thần băng giá.
Tôi rơi hai hàng lệ nóng, chỉ mong lát nữa những lời anh nói không quá lạnh lùng.
Kết quả, Lục tổng nói: "Chúng ta kết hôn đi."
"Hả?" Tôi lăn từ trên giường b/ệnh xuống.
Lật văn bản ra, đó là thỏa thuận tiền hôn nhân.
2.
Được cầu hôn trong phòng b/ệnh, tôi không hiểu nhưng tôn trọng.
Động cơ của sếp tôi phải tự mình suy đoán, thấu hiểu.
Lục tổng chắc chắn là bị gia đình ép đến mức cùng đường rồi!
Thời gian gần đây, Lục chủ tịch h/ận không thể ngày nào cũng gọi 3 cuộc video call thúc giục anh kết hôn.
Mỗi lần video gửi đến, Lục tổng đều nhíu mày, đưa điện thoại cho tôi.
Tôi vội vàng nở nụ cười tiêu chuẩn 8 chiếc răng, khách sáo nói với Lục chủ tịch: "Lục tổng đang họp.".
Tuần trước, Lục chủ tịch gầm lên như rồng: "Tao làm việc cả đời cũng không bận như mày, ngày nào cũng như mọc rễ ở công ty, mày định kết hôn với công ty à, tao thấy mày đi đăng ký kết hôn với thư ký luôn đi!"
Cúp điện thoại, tôi phát hiện Lục tổng đang quan sát mình.
Tôi nghi ngờ chính lần này đã cho anh ta cảm hứng.
3.
Thỏa thuận tiền hôn nhân dài 32 trang, tổng cộng 1032 điều khoản.
Quy định nội dung công việc chính của tôi: Làm tốt vai trò Lục phu nhân, giúp anh xã giao, đối phó bố mẹ, xử lý các vấn đề tình cảm, v.v.
Được cấp bảo mẫu, tài xế, kinh phí chi trả riêng, lương tháng 500 ngàn, các mốc quan trọng sẽ được thưởng ngẫu nhiên.
Thời hạn hôn nhân do Lục Hành Chu nắm giữ, mỗi năm ký lại hợp đồng một lần.
Tôi cảm thấy quá hời, đây chính là lời mời làm việc với mức lương năm 6 triệu đấy!
Với ngần ấy nội dung công việc, còn chẳng bằng một phần nhỏ công việc trước đây của tôi, thậm chí không cần phải làm PPT.
Có chuyện tốt thế này, tôi còn nghi ngờ liệu có nên ăn hai miếng phân để lấy vía không nữa.
4.
Khi theo Lục tổng về nhà, tôi nơm nớp lo sợ.
Tôi cứ tưởng gia đình Lục Hành Chu chắc chắn sẽ phản đối cuộc hôn nhân này, thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh mẹ Lục Hành Chu ném cho tôi 50 triệu bảo tôi biến đi.
He he, thế chẳng phải là "ăn không" thành công rồi sao, nghĩ thôi đã thấy phấn khích.
Không ngờ, vợ chồng Lục chủ tịch lại rất hài lòng với tôi.
Với tiềm lực tài chính của nhà họ Lục, đã không còn cần phải liên hôn nữa, họ chú trọng hơn vào chất lượng gen của thế hệ sau.
Mà tôi có thể vào bộ hành chính của tập đoàn Lục thị, bộ phận nhân sự đã tiến hành đá/nh giá toàn diện về tôi, học vấn, chiều cao, ngoại hình, tình trạng sức khỏe của tôi đều rất đáng tự hào.
Điểm duy nhất họ không hài lòng là tôi xuất thân từ gia đình đơn thân, như vậy khi dự đám cưới trông không đẹp mắt lắm.
Nhưng khi biết bố tôi qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn xe hơi vào năm tôi học lớp 12, mọi người đều thở dài, ngay cả ánh mắt Lục Hành Chu nhìn tôi cũng thêm phần thương cảm.
Lục chủ tịch nói, tôi có thể đỗ vào trường đại học TOP2 sau cú sốc như vậy, đúng là một cô gái kiên cường, nhất định có thể cùng Hành Chu làm tốt vai trò người cầm lái tập đoàn Lục thị.
5.
Tôi cười thẹn thùng.
Thật ra bố tôi qu/a đ/ời, tôi thấy khá vui.
Trước kỳ thi đại học, bố tôi đòi ly hôn, ép tôi và mẹ rời khỏi nhà, để nhường chỗ cho nhân tình và đứa con trai trong bụng bà ta.
Mẹ tôi là một bà nội trợ dịu dàng hiền thục, ngày ngày xoay quanh chồng con và bếp núc, nghe tin này, trời đất như sụp đổ.
Bà khóc lóc đến nửa đêm, nhận được điện thoại của cảnh sát, bảo bà đến b/ệnh viện nhận x/ác.
Bố tôi vừa ra khỏi nhà đã bị một chiếc siêu xe đua tông bay, ch*t tại chỗ.
Phú nhị đại bồi thường cho chúng tôi 800 ngàn.
Tôi thức đêm hỏa táng bố mình.
Khi nhà hỏa táng chào mời tôi cái hũ đựng tro cốt giá 20 ngàn, tôi bảo không có tiền, lấy cái hũ muối dưa ở nhà ra. Nhân viên vẻ mặt gh/ét bỏ, tiện tay xúc ít tro vụn cho tôi.
Đợi đến khi nhân tình đến nhà tôi, chỉ còn lại cái hũ.
Nhân tình bụng mang dạ chửa đứng trước cửa nhà tôi khóc lóc gào thét, nói tháng sau mình sắp sinh rồi, tiền trong nhà phải đưa hết cho đứa con trai trong bụng bà ta, tôi còn phải chăm sóc thời gian ở cữ cho bà ta.
Đương nhiên là tôi bảo bà ta cút ngay.
Trước khi cút, tôi còn nhét cái hũ đựng tro cốt vào tay nhân tình.
"Biết hai người là chân ái, giữ lại làm kỷ niệm đi."
Nhân tình khóc lóc thảm thiết, đ/ập vỡ cái hũ ngay lập tức, m/ắng bố tôi là đồ đoản mệnh.
Ngày đó gió to, gió thổi qua, tro cốt liền bay mất.