Chồng tôi cũng đã đến tuổi cần mở mang chi nhánh, dịch vụ hỗ trợ nhất định phải theo kịp. Đến lúc đó, cứ để cô chim hoàng yến vào trung tâm ở cữ của tôi là được. Nghĩ đến mảng kinh doanh sắp được khai phá, tôi lại thấy hơi phấn khích.
12.
Không ngờ, ngồi chưa được 5 phút, Ninh Uyển đã hất thẳng cốc cà phê đ/á vào mặt tôi. Tôi còn chưa kịp lấy bát canh gà ra, cô ta đã yêu cầu tôi ly hôn với Lục Hành Chu.
Ninh Uyển nói: "Người không được yêu mới là kẻ thứ ba. Cô rút lui đi."
Tôi tất nhiên biết mình không được yêu rồi, nhưng tôi có thỏa thuận tiền hôn nhân và giấy đăng ký kết hôn cơ mà! Tôi cố gắng giải thích với cô ta:
"Cô Ninh, cô đến để gia nhập gia đình này. Chúng ta không phải là qu/an h/ệ đối địch, cô cứ coi tôi như nhân sự (HR) của công ty các người là được. Những người phụ nữ khác có thể tranh giành đàn ông với cô, còn tôi, chỉ chuyên tâm hầu hạ cô ở cữ thôi! Hy vọng cô điều chỉnh tâm thái, tuyệt đối đừng bài xích tôi."
Cô ta bịt tai lại, lắc đầu nguầy nguậy như cái trống bỏi, chỉ chăm chăm đưa ra quan điểm của mình: "Anh ấy yêu tôi, các người ly hôn đi!"
Tôi từ chối: "Tranh giành đàn ông thì tôi xin nhường bước, chứ đ/ập bát cơm của tôi thì tôi không nhường một tấc!"
Thế rồi, tôi bị hất nguyên cốc cà phê vào mặt!
T/ai n/ạn lao động, đây chắc chắn là t/ai n/ạn lao động!
Tôi tức gi/ận xách canh gà bỏ đi.
╭(╯^╰)╮
Đợi đến lúc ở cữ, cô cứ chờ mà uống canh móng giò đi!
13.
Sau khi hất cà phê vào tôi, Ninh Uyển bỏ chạy. Lại còn là kiểu "mang th/ai bỏ trốn". Cô ta chỉ để lại cho Lục Hành Chu một file Word tuyên bố chia tay và tờ giấy khám th/ai x/ác nhận đã mang bầu. Cô ta nói con mình không thể không có danh phận, còn bắt chồng tôi vĩnh viễn đừng đi tìm cô ta.
Lục Hành Chu chuyển file Word đó cho tôi. Tôi lập tức bảo cao thủ máy tính mới tuyển của Giai Tinh kiểm tra hành trình di chuyển của Ninh Uyển. Hôm qua, cô ta đi máy bay, chuyển sang xe khách rồi lại chuyển sang xe ba bánh, cuối cùng đã vào ở một homestay bên hồ Nhĩ Hải.
Ai đời mang th/ai bỏ trốn lại chạy đến khu du lịch bao giờ? Cứ như đang chơi đùa vậy. Mang th/ai mà dám chạy nhảy như thế, có từng nghĩ đến KPI của tôi chưa?
14.
X/ác định được vị trí, tôi lập tức gửi tin nhắn cho Lục tổng. Tôi còn chu đáo sắp xếp chuyến bay, lập kế hoạch chi tiết, chuẩn bị dẫn theo một đám đàn em đi cùng Lục tổng để bắt "cô vợ nhỏ bỏ trốn".
Vừa gửi kế hoạch xong, Lục tổng gọi điện tới:
"Cô bị nước vào n/ão à? Không biết giam giữ người trái pháp luật là phải ngồi tù sao? Đây là xã hội pháp trị, xóa hết mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình truy thê hỏa táng trong điện thoại cô đi, nghĩ cái gì cho đứng đắn vào!"
Đầu óc tôi trống rỗng, thực sự không thể đoán được ý anh ta: "Vậy cô Ninh phải làm sao ạ?"
Giọng Lục Hành Chu vẫn lạnh lùng như thường lệ: "Chạy thì chạy, tôi vốn đâu có định cưới cô ta."
"Vậy bỏ qua ạ?" Tôi cẩn thận thăm dò.
"Không, đứa bé là con tôi, đó cũng thuộc phạm vi chức trách của cô. Xem kỹ điều 72 của thỏa thuận đi, đừng để đứa bé xảy ra chuyện gì. Tôi đã khóa thẻ của Ninh Uyển rồi, để cô ta chịu khổ bên ngoài một chút, tự nhiên sẽ ngoan ngoãn thôi."
Thỏa thuận tôi đã thuộc lòng, điều 72 quy định rõ ràng, chăm sóc con của Lục Hành Chu là một trong những chức trách của tôi, nếu đứa bé xảy ra chuyện do tôi chăm sóc không chu đáo, sẽ bị trừ nửa năm lương.
Lục Hành Chu ngừng một chút: "Dọn dẹp biệt thự ở Triều Kinh đi, tôi và Tiêu Tiêu của Bara Entertainment sẽ dọn đến đó trong vòng 3 ngày tới."
Ch*t ti/ệt!
15.
Cúp điện thoại, tôi nhìn nhân viên đang đứng ngơ ngác bên cạnh. Có lẽ họ cũng bị sốc bởi tốc độ thay bạn gái của nhà tư bản. Tôi xoay xoay cổ tay: "Có việc mới rồi, làm thôi."
16.
Thông tin của Tiêu Tiêu nhanh chóng được tổng hợp. Người mới ký hợp đồng với Bara Entertainment năm ngoái, tốt nghiệp học viện múa, ng/ực to chân dài, khí chất đáng thương. Quản gia Lý đã dẫn người dọn dẹp nhà cửa xong xuôi.
Trước đó người ở đây là cô Hoàng, những bông hoa hồng vàng cô ta thích đã bị nhổ sạch, thay vào đó là hoa nhài trắng mà cô Tiêu thích. Dì Trương đã chuyển đến đó, dì ấy có chứng chỉ chuyên gia dinh dưỡng. Tiêu Tiêu có yêu cầu lên hình, luôn kiểm soát chế độ ăn, ngày nào cũng chỉ ăn vài miếng để duy trì sự sống, dì Trương chuyên làm bữa ăn gi/ảm c/ân cho cô ta.
Trong camera giám sát, Tiêu Tiêu nhìn căn phòng đầy hoa nhài, nhảy lên người Lục Hành Chu, hôn chụt một cái: "Anh Hành Chu đối với em thật tốt."
Trên mặt Lục tổng tràn đầy nụ cười đắc ý, còn lấp lánh ánh kim tuyến từ lớp trang điểm thần tượng của Tiêu Tiêu.
Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
Tôi tắt màn hình, nhìn Lưu Ba đang chờ lệnh: "Chuẩn bị xe, đón dì Vương và dì Lý, chúng ta xuất phát đi hồ Nhĩ Hải ngay, chuẩn bị hầu hạ cô Ninh ở cữ."
17.
Đến hồ Nhĩ Hải, tôi hẹn gặp chủ homestay của Ninh Uyển, muốn m/ua lại căn nhà của ông ta. Lưu Ba đã đến khảo sát trước, gần đây ngành du lịch không ổn, chủ homestay đã lỗ sạch vốn, đang rất cần b/án gấp.
Nhà mới sửa chữa được một năm, căn nhà hai tầng 200 mét vuông và sân vườn 300 mét vuông, thiết bị đầy đủ. Ông chủ rất nhiệt tình, nói lúc m/ua cả nhà lẫn sửa chữa hết 650 ngàn, giờ 500 ngàn ông ta cũng b/án.
"Giá chốt 400 ngàn, chỗ trang trí này tôi còn phải đ/ập đi làm lại đấy."
Ông chủ cúi đầu hút th/uốc.
Tôi xách túi chuẩn bị bỏ đi: "Vốn dĩ định đi nghỉ dưỡng thôi, không m/ua cũng được."
Ông chủ dập tắt đầu th/uốc: "Ký hợp đồng luôn."
Nhà sang tên ngay ngày hôm sau, tiền là của Lục Hành Chu, nhưng đăng ký dưới tên tôi.