Nói đoạn, cô ấy nhìn đồng hồ đeo tay rồi đứng dậy: "Đến giờ rồi."
"Hôm nay có lịch trình khác sao?" Tôi hỏi.
"Ừ." Trần Uẩn gật đầu, "Hôm nay là ngày thăm tù, tôi phải về cùng lão gia tử đi thăm thằng em trai ng/u ngốc của tôi."
Lúc này tôi mới nhớ ra, hồi đó sau khi Trần Tự biết được mối qu/an h/ệ thật sự giữa tôi và nhà họ Lục, hắn đã chạy đến tận Cảng Thành chặn đường tôi, lớn tiếng đòi cho tôi biết tay. Thế là tôi phản đò/n, gửi ngay bằng chứng hắn thuê người b/ắt c/óc Lục Cảnh Thâm ở nước ngoài cho Trần Uẩn. Trần Uẩn tiện tay, liền tống hắn vào đó.
Hắn vào tù, cuộc hôn nhân với vị hôn thê quyền thế kia đương nhiên cũng tan thành mây khói. Dù hắn không còn được ăn cơm mềm nữa, nhưng tính toán thời gian, ít nhất hắn vẫn còn phải ăn cơm tù thêm 11 năm nữa.
(Hết)