Thẩm Kinh Tự trực tiếp đưa điện thoại qua, giọng điệu như muốn được khen thưởng: "Đã giải thích rõ ràng rồi."
Tôi gi/ật gi/ật mí mắt, cầm lấy xem:
【Cảm ơn mọi người đã quan tâm, chuyện của cháu trai cũng là hiểu lầm.】
【Cô ấy đồng ý liên hôn cũng là để đến bên cạnh tôi, suy cho cùng, cô ấy yêu tôi.】
【Bài viết này sẽ được xóa, cảm ơn mọi người, chúc mọi người hạnh phúc.】
Phần bình luận tỏ vẻ đã sớm đoán trước:
【6, anh chàng hiểu lầm.】
【Nghĩ là hiểu lầm, không ngờ đâu đâu cũng là hiểu lầm.】
【Ai hiểu cho tôi với, lúc mới thấy tiêu đề nhấp vào, cứ tưởng là cốt truyện trinh thám, kết quả là bị nhét đầy một miệng 'cẩu lương'.】
【Đợi đã, mọi người có phát hiện ra không, vợ của chủ thớt chính là người ban đầu đã vả mặt anh ta bảo 'vợ anh không yêu anh' đấy?】
【Thật luôn kìa, hóa ra chủ thớt đã lộ danh tính từ đầu rồi à.】
Ngay khi bình luận này vừa xuất hiện, Thẩm Kinh Tự nhanh như chớp xóa ngay bài đăng.
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, như thể muốn tố cáo tôi đã đứng ngoài xem anh làm trò cười suốt từ nãy đến giờ.
Trước khi anh kịp mở lời, tôi chỉ tay xuống lầu: "Tiểu Bỉ hình như lại đang cắn phá đồ đạc rồi, em xuống quản nó đây."
Nhưng chưa kịp xuống giường, tôi đã bị Thẩm Kinh Tự ôm ngang eo kéo ngược trở lại: "Để mặc nó phá đi, bố mẹ còn có việc quan trọng cần giải quyết."
Tôi: "!!!"
(Toàn văn hoàn)