Tôi bẩm sinh đã miệng lưỡi đ/ộc địa, cay nghiệt.
Viện trưởng nói bà mơ thấy chồng cũ, tôi đáp: "Người ch*t mới báo mộng."
Kẻ buôn người muốn lừa đứa trẻ hàng xóm, tôi nói: "Đừng trả lời, nó là q/uỷ đội lốt người đang đòi phong ấn đấy."
Cho đến khi được đón về hào môn, tôi phát hiện cô tiểu thư giả gh/ét mình đang bị tra nam đeo bám, liền buông lời cay nghiệt:
"Chỉ có á/c q/uỷ mới ám thân thôi, chị đã tìm đại sư xem qua chưa?"
Cô ta không nghe, phát đi/ên đòi đi tìm người ta.
"Các người không hiểu gì cả! Anh ấy vừa gọi video nhìn tôi đắm đuối! Anh ấy chắc chắn yêu tôi lắm!"
Tôi bảo: "Heo ngẩng đầu là để ăn th!t người đấy."
Tiểu thư giả im bặt.
Bố mẹ nhét cho tôi một triệu, khuyến khích tôi phát huy tinh thần này.
"Cố lên! Có chữa được cho nó hay không là nhờ vào con cả đấy!"
Nhưng tôi phát hiện ra, trong nhà còn một người nữa rất thích thử thách giới hạn sinh mạng.
Việc này phải tăng thêm tiền!
Ngày hào môn đến đón tôi, dì viện trưởng dặn dò tôi hàng chục lần.
"Nhớ kỹ, giả vờ giả vịt năm phút, vinh hoa phú quý cả đời, con tuyệt đối, tuyệt đối phải giữ cái miệng lại."
Thế nên khi bố mẹ ôm tôi khóc nức nở, xót xa vì tôi phải chịu uất ức.
Tôi phải cố nhịn câu cay nghiệt: "Hai người đang làm món tôm muối mặn à?"
Tôi thông minh xinh đẹp, lại còn là thủ khoa đại học, nhìn qua là biết được viện phúc lợi nuôi dưỡng rất tốt rồi.
Nhưng mà,
Từ nhỏ tôi đã hơi khác với những đứa trẻ khác.
Tôi miệng đ/ộc và cay nghiệt.
Có lần, viện trưởng tỉnh dậy lúc nửa đêm, uống rư/ợu nhớ về người chồng cũ ngoại tình, tôi khi đó còn nhỏ đã buông lời á/c ý:
"Người ch*t mới báo mộng."
Bà khó xử: "Nhưng giờ trong đầu cô toàn là chồng cũ, cô không quên được."
"Âm dương cách biệt, ông ta muốn đòi mạng cô đấy."
Từ đó, viện trưởng không bao giờ dám nghĩ đến chồng cũ nữa.
Bà ấy tiếc mạng.
Sau đó, chị hộ lý bị đối tượng quen qua mạng lừa mất hai trăm ngàn tiền chia tay, còn cảm thấy là do mình nghèo nên không giữ được người ta, tự trách đến mức ngày nào cũng khóc.
Tôi an ủi chị ấy:
"Tuy tâm trí chị chưa phát triển đầy đủ, nhưng da và xươ/ng cốt của chị đã bắt đầu lão hóa rồi, nhưng không sao, ít nhất thì chị cũng đang túng thiếu."
Chị hộ lý nghiến răng nghiến lợi: "Nếu không phải vì mày là trẻ con, tao chắc chắn đã đá/nh ch*t mày rồi."
"Chị gi*t tôi là phạm pháp, tôi gi*t chị thì có luật bảo vệ."
Ngày hôm đó, chị hộ lý bị tôi chọc tức đến mức đăng ký thi chứng chỉ luật sư.
Không còn nhớ người yêu cũ nữa, chỉ muốn tìm cách hợp pháp để tống khứ tôi.
Sau khi thành công đạt được thu nhập triệu đô mỗi năm, chị ấy cũng không nỡ xuống tay với tôi.
Chỉ xoa đầu tôi thở dài:
"Cái miệng này của mày, sau này lớn lên bước vào xã hội thì phải làm sao đây."
"Lỡ có bị đá/nh, cứ gọi chị, chị làm luật sư cho."
Sợ gì chứ.
Lòng đề phòng người tôi có, lòng hại người tôi cũng có.
Nhưng mỗi người tôi gặp đều rất tốt.
Tôi thấy mình thật may mắn.
Bây giờ, vận may lớn hơn đã đến.
Nhà họ Giang hào môn ở Kinh Thành nói tôi là đứa con gái thất lạc của họ.
Vì vinh hoa phú quý, tôi nhịn cả dọc đường không hé răng.
Ngay cả khi về nhà nhìn thấy tiểu thư giả và anh trai nuôi, tôi cũng giả c/âm.
Bố mẹ giới thiệu cho tôi.
"Noãn Noãn, đây là con cái bạn của bố mẹ."
"Sau khi bố mẹ chúng qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn, bố mẹ đã nhận nuôi chúng."
"Sau này chúng sẽ là anh chị của con."
Anh trai mặt vô cảm, chị gái vẻ mặt lạnh lùng.
Cả hai đều không thích tôi.
Không sao, người gh/ét tôi thì tôi cũng chẳng ưa.
Dù sao tôi trở về cũng có mục đích riêng của mình.
Bữa tối, chị gái Giang Nhiễm là người đầu tiên tấn công tôi.
Tôi tay trái móng giò, tay phải đùi gà.
Cô ta bưng đĩa rau luộc, mỉa mai tôi.
"Quả nhiên là loại chưa từng thấy sự đời, chỉ thích ăn mấy thứ dầu mỡ đậm đà, không biết rau luộc mới là tốt cho sức khỏe nhất sao?"
Tôi cố gắng nhịn cái miệng đ/ộc.
Mẹ vội vàng ra hiệu cho Giang Nhiễm im lặng, nói nhỏ: "Con không biết thì đừng nói bậy, viện phúc lợi của em con một tuần mới được ăn th!t một lần, canteen trường cũng toàn rau, nó sống khổ lắm."
Giang Nhiễm im lặng.
Đẩy đĩa rau luộc qua.
"Này, cô có muốn..."
*Rung rung——*
Đột nhiên điện thoại cô ta hiện cuộc gọi video.
Cô ta lập tức nhấn nghe.
Vì ngồi gần, tôi thoáng thấy gã đàn ông trên màn hình.
B/éo b/éo x/ấu x/ấu.
Hoàn toàn không cùng đẳng cấp với Giang Nhiễm xinh đẹp trắng trẻo.
Nhưng gã đó gọi cô ta là: "Bảo bối".
"Tối nay có ngoan ngoãn ăn thực đơn gi/ảm c/ân không, để anh xem nào."
Giang Nhiễm nhanh chóng rút đĩa rau luộc về, đặt dưới ống kính.
Gã đó rất hài lòng: "Ngoan lắm."
"Không phải anh chê em đâu bảo bối, bạn gái người ta cao 1m7 mà nặng chưa đầy 50kg, chỉ có em là 55kg, anh đưa ra ngoài mất mặt lắm."
"B/éo quá ảnh hưởng sức khỏe, anh cũng là vì tốt cho em thôi."
"Nhưng em vẫn chưa giảm được 2,5kg trong một tuần, anh phải cho em nhớ kỹ, ph/ạt em chuyển cho anh mười ngàn nhé."
"Dạ~" Giang Nhiễm vui vẻ chuyển khoản.
Bố mẹ mặt mày tái mét.
Uất ức than phiền với tôi.
"Thật không biết con heo tinh đó đã cho chị con uống bùa mê gì, hết lần này đến lần khác đòi tiền nó, còn PUA nó b/éo, khiến nó mắc chứng rối lo/ạn ăn uống, ngày nào cũng mê mẩn rau luộc gi/ảm c/ân, tháng trước suýt nữa thì tổn thương cơ tim."
"Bố và mẹ đã dùng đủ mọi cách đe dọa lẫn dụ dỗ, bắt nó chia tay vô số lần, đều không ngăn được nó c/ầu x/in người ta quay lại."
Chà.
Lại còn là một kẻ lụy tình.
Tôi không nhịn được nữa.
Ghế sát lại gần.
Cuộc gọi của Giang Nhiễm đã tắt.
Tôi buông lời cay nghiệt:
"Chỉ có á/c q/uỷ mới ám thân thôi, chị gái à, chị đã tìm đại sư xem qua chưa?"
Cô ta cuống lên: "Cô biết cái gì, Lăng Hạo đối với tôi tốt lắm, anh ấy chỉ là không ăn ảnh thôi."
Tôi hiểu rồi: "Chị mắc chứng cuồ/ng người x/ấu à."