Thế là, hai người bọn họ cặp kè với nhau.
Ban đầu, cả hai ngày ngày ăn chơi hưởng lạc, ngọt ngào vui vẻ.
Cho đến khi hết tiền, cái kim trong bọc cũng lòi ra.
Lâm Mạt phát hiện Lăng Hạo không phải là thiếu gia nhà giàu, tức gi/ận đến mức lên mạng bóc phốt hắn.
Lăng Hạo phát hiện Lâm Mạt cũng chẳng phải tiểu thư cành vàng lá ngọc gì, cộng thêm việc bị cả mạng xã hội chế giễu là "heo tinh" và "tra nam đào mỏ", trong lúc nóng gi/ận đã đá/nh cô ta bị thương.
Lâm Mạt nào chịu để mình chịu thiệt, cầm d/ao thiến luôn Lăng Hạo.
Cuối cùng, bị công dân tốt bụng báo cáo, cả hai cùng nhau đeo "vòng tay vàng hồng" (c/òng tay).
Biết tin này, cả nhà chúng tôi đang dùng bữa.
Giang Nhiễm hả hê: "Chó cắn chó đúng là đáng đời, lúc chia tay lẽ ra tôi và anh phải đòi lại hết số tiền đã cho chúng, để chúng lộ mặt sớm hơn rồi đá/nh nhau từ lâu rồi."
Giang Thước: "Anh đã liên hệ với luật sư rồi, dù có vào tù thì chúng cũng không thoát được đâu, bắt buộc phải trả lại tiền cho chúng ta, rồi gửi tiết kiệm cho Noãn Noãn."
"Đúng, tiêu cho Noãn Noãn, không cho chúng nó một xu!"
Giang Nhiễm nói xong, có chút hổ thẹn.
"Xin lỗi bố mẹ, con đã khiến hai người lo lắng suốt thời gian qua."
"Lúc đó con thật sự không biết mình bị làm sao nữa, cứ thích con heo Lăng Hạo đó, như thể rời xa nó là con sẽ ch*t vậy."
Giang Thước cũng xin lỗi: "Anh biết thừa Lâm Mạt đang dắt mũi mình, thế mà vẫn không kiểm soát được bản thân mà theo đuổi nó..."
Bố mẹ cười bảo: "Được rồi, tất cả qua rồi."
"Giờ các con tỉnh táo lại, đó mới là điều tốt."
Tôi theo thói quen lại buông lời cay nghiệt: "Ai làm nấy chịu, quả báo cả thôi."
"Tuy anh chị chịu thiệt, bị người ta coi là trò cười, nhưng ít nhất anh chị cũng có thêm một đoạn lịch sử đen tối đấy."
Giang Nhiễm và Giang Thước hít một hơi thật sâu, thì thầm to nhỏ với nhau.
"Ngày mai chị đưa Noãn Noãn đi xỏ khuyên lưỡi, ghim luôn môi trên và môi dưới của nó lại."
"Thôi bỏ đi, hai đứa mình đá/nh không lại nó đâu."
Hai anh em ngoan ngoãn im lặng.
Vì chữa khỏi thành công cho Giang Nhiễm và Giang Thước, bố mẹ vui mừng, lại cho tôi thêm mấy trăm ngàn.
Tôi mang hết số tiền ki/ếm được trong khoảng thời gian này quay lại viện phúc lợi.
Hào hứng khoe với viện trưởng.
"Dì Thẩm! Dì không cần lo không nuôi nổi bọn trẻ nữa đâu!"
Ngày hào môn tìm đến, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.
Theo họ về, tìm cách ki/ếm chút tiền đầu tư cho viện phúc lợi để dì viện trưởng có thể chống đỡ tiếp.
Vì cái miệng đ/ộc địa cay nghiệt của viện trưởng, mỗi năm viện chẳng có mấy đứa trẻ được nhận nuôi.
Đúng vậy, cái miệng đ/ộc địa của tôi đều là học từ dì ấy.
Từ nhỏ tôi đã biết, trong số những người đến nhận nuôi trẻ, cũng có kẻ x/ấu.
Họ sẽ soi mói ngoại hình, vóc dáng, tính cách, xem đứa trẻ có thông minh hay không.
Như thể trẻ con là thứ hàng hóa để họ khoe khoang vậy.
Phải hiểu chuyện, ngoan ngoãn, thành tích tốt mới xứng đáng có được cha mẹ.
Thế nên có những đứa trẻ vui vẻ được đưa đến nhà mới, quay về lại mắc b/ệnh trầm cảm nặng, hoặc bị đá/nh đ/ập đến mức mắc b/ệnh t/âm th/ần.
Sau khi biết những đứa trẻ được nhận nuôi đó phải chịu đựng sự hànhz hạz phi nhân tính, viện trưởng đã thay đổi.
Không còn niềm nở với người nhận nuôi nữa.
Miệng đ/ộc đến mức nào thì đ/ộc đến mức đó.
Chỉ những ai chịu đựng được thử thách của dì, dì mới đồng ý cho nhận nuôi.
Từ đó, những đứa trẻ trong viện không bao giờ gặp vấn đề gì nữa.
Nhưng tỉ lệ nhận nuôi giảm mạnh, trong khi trẻ con lại ngày càng nhiều.
Viện trưởng sắp không trụ nổi nữa rồi.
Giờ đây, có nguồn vốn này, viện phúc lợi có thể tiếp tục vận hành bình thường.
Dì ấy xúc động ôm chầm lấy tôi.
"Đồ q/uỷ nhỏ, dì không uổng công thương con!"
Đột nhiên, bảo vệ của viện chạy vào.
"Viện trưởng! Chúng tôi bắt được bốn kẻ lén lút! Hình như là bọn buôn người!"
"Nhưng... chúng nói là quen biết Tiểu Noãn."
Tôi: "?"
Không lẽ là bọn buôn người năm xưa quay lại b/áo th/ù?
Nghĩ nhiều rồi.
Là bố mẹ tôi, cùng với Giang Thước và Giang Nhiễm.
Bố mẹ nói: "Con ở viện phúc lợi chịu khổ nhiều rồi, bố mẹ sợ con quay về lại chịu uất ức nên lén đi theo xem sao..."
Viện trưởng ngẩn người: "Nó? Chịu khổ?"
"Cả cái viện này nó là đứa sướng nhất!"
"Một bữa không có th!t là nó dỡ mái nhà tôi, nó cư/ớp đồ chơi của bạn rồi giả vờ khóc là người ta b/ắt n/ạt nó, th/uốc nhuộm tóc màu vàng của tôi lúc nào cũng bị nó tráo thành th/uốc tẩy, khiến hàng xóm bây giờ toàn gọi tôi là viện trưởng đầu vàng."
"Nó đúng là q/uỷ nhỏ!"
Tôi chột dạ không dám hé răng.
Bố mẹ và Giang Nhiễm, Giang Thước ngẩn người một lúc, vừa thương viện trưởng vừa nhịn cười không nổi.
Nhưng tất cả đều trút được gánh nặng.
"May quá, những chuyện x/ấu đó chỉ là suy đoán của chúng ta thôi."
Trước khi rời đi, bố mẹ vì quá áy náy nên đã thỏa thuận với viện trưởng, mỗi năm sẽ quyên góp cố định ba triệu.
Viện trưởng vui mừng.
Bĩu môi về phía tôi.
"Còn không mau về nhà con đi?"
Tôi lập tức chạy về phía gia đình mình.
Tôi đã bảo tôi là người may mắn nhất mà.
Một mái nhà hạnh phúc, tôi có tận hai cái!
(Hết truyện)