Mỗi lần mẹ chồng ki/ếm cớ bắt bẻ, tôi lại cố gắng làm tốt mọi việc, nỗ lực thuần hóa bản thân thành một nàng dâu ngoan ngoãn, biết điều.

Nhưng cho đến tận hôm nay.

Tôi lần lượt đảo mắt nhìn mọi người quanh bàn.

Mới nhận ra, trong cái gia đình hòa thuận, ấm cúng này, lại chẳng hề có chỗ đứng cho tôi.

Người khác đều ngồi ghế cao đồng bộ với bàn ăn, còn tôi và con gái chỉ được ngồi trên những chiếc ghế nhựa thấp lè tè.

Vì bát đũa không đủ, tôi đành phải dùng tạm mấy chiếc bát nhựa dùng một lần rá/ch nát.

Thậm chí, cả con chó giữ nhà còn có bộ bát đĩa riêng.

Nực cười thay cho bữa cơm đoàn viên mà tôi tất tả chuẩn bị cả nửa ngày.

Dọn dẹp vệ sinh suốt cả ngày trời, rốt cuộc địa vị còn chẳng bằng một con chó.

Càng buồn cười hơn là, tôi mãi đến giờ mới nhận ra những chi tiết này.

Tôi thở hắt ra, cảm giác bất lực choáng váng ập đến, cuốn phăng mọi lý trí.

Trong lúc đầu óc quay cuồ/ng, giọng oang oang của mẹ chồng kéo tôi về thực tại.

“Đứng ngẩn người ra đấy làm gì, bà nói cho mà biết, đừng tưởng im lặng là qua chuyện, hôm nay không bày tỏ thái độ thì đừng hòng bước ra khỏi cửa này!”

Tôi như người sắp ch*t đuối, đưa mắt nhìn người chồng đang giả đi/ếc làm ngơ lần cuối.

Tôi hỏi anh: “Anh không có gì để nói sao?”

Có lẽ vì giọng tôi hơi khàn, anh ngẩng lên nhìn tôi một cái, rồi liếc sang mẹ chồng, vội vàng cúi gằm mặt xuống.

Anh chẳng nói gì, nhưng lại đã nói lên tất cả.

Tôi tức đến bật cười.

Năm đó, sao tôi lại m/ù quá/ng chọn phải thứ đồ này chứ!

“Bà đang hỏi mày đấy, mày làm khó con trai bà làm gì!”

Giọng oang oang của mẹ chồng cộng thêm tiếng đ/ập bàn thình thịch càng thêm chói tai, mỗi tiếng như một cái t/át giáng thẳng vào mặt tôi. Tôi thực sự không thể nhịn thêm nữa.

Gượng giữ chút lý trí cuối cùng, tôi bế con gái vào phòng trong, đóng sầm cửa lại.

Mẹ chồng bị hành động của tôi làm cho ngẩn người, bà lại tiếp tục đ/ập bàn, gào lên: “Mày muốn làm gì? Muốn làm trời à!”

“Tôi muốn làm gì?” Tôi từ từ xắn tay áo lên.

Bình thản nhìn quanh bàn những kẻ đang ăn uống ngon lành, tỉnh bơ như không có chuyện gì.

Cùng với tiếng đ/ập bàn và bát đũa loảng xoảng của mẹ chồng.

Tôi hai tay ghì ch/ặt mép bàn, dồn hết sức, lật phắt cả chiếc bàn.

“Bịch! Loảng xoảng…”

“Mày muốn ch*t à đồ phá gia chi tử! Tạo nghiệt quá!”

Đĩa, bát đũa rơi vung vãi khắp sàn.

Nhìn cảnh bừa bộn dưới đất, cùng tiếng ch/ửi rủa của mẹ chồng và ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

Tôi lại chỉ thấy trong lòng vô cùng sảng khoái, thậm chí không kìm được, bật cười thành tiếng.

Thực ra ngẫm lại kỹ, với năng lực của tôi, lẽ ra phải là Lâm Hoài Viễn không thể sống nổi nếu rời xa tôi.

Chỉ với đồng lương còm cõi ấy, nuôi sống bản thân anh ta còn chật vật.

Vì vậy——

“Ly hôn đi.” Tôi nhẹ nhàng buông lời.

Mấy người đều bị thái độ này của tôi làm cho sửng sốt.

Ngay cả bàn tay giơ cao của mẹ chồng, cú t/át lẽ ra đã giáng xuống mặt tôi cũng khựng lại giữa không trung.

“Mày nói cái gì!”

Chương 3

“Mày ăn, ở, dùng, thứ nào chẳng m/ua bằng tiền con trai bà, thứ nào chẳng phải của nhà bà?

” Mẹ chồng hừ lạnh một tiếng: “Bà nói cho mà biết, ly hôn thì được, nhưng phải trả lại hết tiền của con trai bà, tính toán rõ ràng từng đồng từng hào!”

“Mẹ!”

Đến tận lúc này, Lâm Hoài Viễn mới chịu mở miệng. Anh nhìn tôi với vẻ chột dạ.

Thực tế, sao anh ta có thể không rõ tình hình tài chính gia đình chứ? Tôi học chuyên ngành kế toán từ thời đại học.

Mọi khoản thu chi trong nhà, tôi đều ghi chép rõ ràng, dán ngay ở nơi dễ thấy nhất, cập nhật mỗi tháng một lần.

Cho nên, Lâm Hoài Viễn thừa biết, rời xa tôi, chỉ dựa vào đồng lương ch*t ấy, anh ta căn bản không thể sống nổi.

Vậy mà, dù biết rõ mọi chuyện, anh ta vẫn có thể thản nhiên nhìn tôi bị chèn ép, s/ỉ nh/ục.

Sau khi thông suốt mọi chuyện, ánh mắt tôi nhìn Lâm Hoài Viễn chỉ còn lại sự gh/ê t/ởm.

“Được thôi! Đúng là nên tính toán rõ ràng từng khoản.” Tôi thẳng thừng đáp lời.

“Chưa hết!” Mẹ chồng chống nạnh, “Còn cả cái đồ tiêu tiền mà mày sinh ra nữa, nhà họ Lâm chúng tôi không nhận!”

“Mẹ! Đừng nói nữa!” Lâm Hoài Viễn cuống lên, đứng dậy kéo tay áo mẹ bắt bà im lặng. Hóa ra anh ta cũng biết nói, biết hành động.

Chỉ là trước khi động đến lợi ích cốt lõi của anh ta, anh ta đương nhiên có thể ngồi chễm chệ, coi như chuyện không liên quan đến mình.

“Mày đừng kéo bà!” Mẹ chồng gạt tay anh ta, tiếp tục xả đạn: “Bà muốn xem, một món đồ qua tay chẳng có việc làm, chỉ biết bám víu vào con trai bà nuôi, còn ai thèm lấy mày!”

Xem ra, bà ta thực sự không biết ai mới là người ki/ếm tiền thực sự giữa tôi và Lâm Hoài Viễn. Vậy thì dễ xử lý rồi.

Vốn dĩ tôi còn sợ họ biết được khả năng ki/ếm tiền của tôi sẽ không chịu ly hôn dễ dàng. May mà nhờ lòng hư vinh của Lâm Hoài Viễn, giúp việc ly hôn của tôi nhẹ nhàng hơn. Họ cứ đinh ninh rằng tôi chỉ biết tiêu tiền, không biết ki/ếm tiền.

“Đã vậy, chúng ta tính khoản đầu tiên trước đi.” Mẹ chồng: “Khoản gì!”

“Chính là mấy món trang sức chị dâu lấy của tôi hai năm trước, cộng dồn lại cũng khoảng 30 ngàn tệ rồi. Chỉ cần tôi muốn, lúc nào cũng có thể báo công an lập án.”

“Trang sức cái gì! Mày nói bậy bạ gì đấy!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm