“Anh là cái thá gì! Dựa vào đâu mà quản tôi!”
Hạ Diên Đình lạnh lùng lên tiếng:
“Tất cả dừng tay.”
Khí thế của kẻ bề trên lâu năm của anh lập tức trấn áp toàn bộ hiện trường. Anh nhìn tôi, giọng điệu bình tĩnh đến đ/áng s/ợ.
“Khương Ngư, chuyện này chúng ta cần nói chuyện lại.”
“Không có gì để nói cả.”
Tôi xoa thái dương vẫn còn đ/au nhức.
“Chia tay, hủy hợp đồng, c/ắt đ/ứt hoàn toàn. Chỉ đơn giản vậy thôi.”
“Không thể nào.”
Ba người đồng thanh đáp.
Tôi sững sờ.
Không phải chứ.
Các anh bị b/ệnh à?
Tôi đã “tra” đến mức rõ ràng như vậy rồi, các anh còn định ở lại ăn Tết à?
Kết quả đêm đó là.
Cả ba người họ không ai rời đi cả.
Không những không đi, họ còn ngầm đạt được một sự cân bằng kỳ quái.
Thẩm Hoài Xuyên bưng bát cháo anh đã ninh xong,
múc một bát đặt trước mặt tôi.
Kỳ Dã lập tức cư/ớp lấy cái thìa, nhất quyết đòi tự tay đút cho tôi.
Hạ Diên Đình thì ngồi trên sofa, chậm rãi dùng bút máy viết gì đó lên giấy.
Tôi đờ đẫn ăn thìa cháo Kỳ Dã đút đến bên miệng.
Cảm giác bản thân như một tội phạm t//ử h/ình đang bị quản thúc.
Ăn xong cháo.
Hạ Diên Đình đẩy tờ giấy đã viết xong về phía tôi.
“Xem đi.”
Tôi cúi đầu nhìn.
“Điều lệ về quản lý sinh hoạt thường ngày và lịch trình chăm sóc ba bên của cô Khương Ngư”.
Tôi: ???
Tôi ngẩng đầu, nhìn anh như nhìn một kẻ t/âm th/ần.
“Hạ Diên Đình, n/ão anh bị chập mạch à?”
Hạ Diên Đình đẩy gọng kính:
“Đã không ai rút lui, thì cứ theo quy tắc mà làm. 2-4-6 bác sĩ Thẩm, 3-5-7 là của tôi, Chủ nhật dành cho thằng nhóc này. Ai dám vượt ranh giới, tôi không ngại để kẻ đó bị loại khỏi cuộc chơi.”
Thẩm Hoài Xuyên nhìn tôi, ánh mắt trầm xuống.
Một lúc lâu sau, anh thốt lên một chữ: “Không ý kiến.”
Kỳ Dã tuy rất không cam tâm, nhưng liếc nhìn tôi rồi cũng nghiến răng nói: “Chỉ cần chị không đuổi em đi, em nghe theo sắp xếp.”
Tôi sắp phát đi/ên rồi.
“Các anh có phải có xu hướng tự ngược không thế? Bà đây cắm sừng các anh rồi,
mà các anh còn ở đây xếp lịch trực?”
Hạ Diên Đình nhìn tôi, trong ánh mắt lóe lên tia âm hiểm.
“Khương Ngư, em có phải nghĩ rằng, sau khi chọc gi/ận bọn tôi, chỉ cần nói một câu “trò chơi kết thúc” là có thể phủi mông bỏ đi?”
Anh bước tới, bóp lấy cằm tôi.
Nhìn tôi từ trên cao.
“Đã lên thuyền của tôi rồi, không có sự cho phép của tôi, em không xuống được đâu.”
Tôi nhìn tư thế không ai chịu nhường ai của ba người họ, thở dài. Thôi được, đã không thể phản kháng, vì để tiếp tục “chùa” tài nguyên và sự chăm sóc của họ, tôi quyết định thuận nước đẩy thuyền, coi như có thêm ba lao động miễn phí.
Thế là, tôi bị ép bắt đầu cuộc sống bốn người kỳ quái.
Lúc đầu, tôi tưởng họ chỉ nhất thời không nuốt trôi cục tức này.
Đợi khi hết cảm giác mới mẻ, thấy nh/ục nh/ã rồi thì tự nhiên sẽ đi thôi.
Nhưng tôi đã đá/nh giá thấp tính chiếm hữu và lòng hiếu thắng của đàn ông.
Họ không những không đi, mà còn bắt đầu “nội cuộn” toàn diện.
Thứ 2, Thẩm Hoài Xuyên xuất hiện đúng giờ ở nhà tôi.
Mang theo những loại th/uốc bổ và dược liệu quý.
Anh không chỉ nấu cơm giặt đồ, ngay cả việc tôi nhìn điện thoại thêm một chút cũng phải quản.
“Bức xạ không tốt cho cơ thể.”
Anh vô cảm lấy điện thoại của tôi đi, ấn tôi xuống sofa.
“Nhắm mắt lại, anh mát-xa đầu cho em.”
Phải công nhận, chuyên nghiệp vẫn là chuyên nghiệp.
Thủ pháp của anh khiến tôi thoải mái đến mức suýt ngủ thiếp đi.
Trước khi ngủ, anh ôm lấy tôi.
Giọng trầm thấp thì thầm bên tai tôi:
“Khương Ngư, mọi chỉ số cơ thể của em anh đều nắm rõ trong lòng bàn tay.”
“Không ai hiểu cách chăm sóc em hơn anh.”
“Em không rời xa anh được đâu.”
Thứ 3, Hạ Diên Đình đến.
Anh không chỉ mang cơm, mà còn mang theo một xấp tài liệu dày cộm.
“Đây là thủ tục sang tên hai bất động sản đứng tên anh, ký tên đi.”
Tôi gi/ật mình.
“Anh đi/ên à? Không công mà nhận lộc, tôi không cần.”
Hạ Diên Đình nhếch mép.
“Bác sĩ Thẩm có thể điều dưỡng cơ thể cho em, còn anh có thể cho em sự bảo đảm thực tế nhất.”
“Ký vào đó, sau này dù em có muốn chạy, thì nhìn vào số tiền đó, em cũng phải cân nhắc kỹ.”
Anh gần như cưỡng ép nắm lấy tay tôi, bắt tôi ký bằng được.
Anh đúng là một nhà tư bản bi/ến th/ái.
Dùng phương thức lý trí nhất để làm những việc đi/ên rồ nhất.
Đêm đó, Hạ Diên Đình hành động rất th/ô b/ạo.
Anh dường như muốn dùng cách này để xóa sạch dấu vết mà Thẩm Hoài Xuyên để lại.
“Khương Ngư, nói em thích anh đi.”
Anh nghiến răng ép buộc bên tai tôi.
Tôi cắn ch/ặt môi, nhất quyết không nói.
Anh cười khẩy một tiếng, hànhz hạz tôi đến mức ngày hôm sau suýt chút nữa không xuống nổi giường.
Đến cuối tuần, lượt của Kỳ Dã.
Thằng nhóc đi/ên này bao trọn cả một công viên giải trí.
Đưa tôi đi chơi như một kẻ đi/ên suốt cả ngày.
Tối đến, tại điểm cao nhất của vòng đu quay.
Cậu ôm một bó hoa hồng đỏ khổng lồ, quỳ một chân trước mặt tôi.
“Chị ơi, mình kết hôn đi.”
Tôi suýt chút nữa bị nước bọt làm cho nghẹn ch*t.
“Kỳ Dã, em mới hai mươi hai! Em đi/ên à?”
Đáy mắt cậu lóe lên ánh sáng cố chấp.
“Em không đi/ên.”
“Chỉ cần chúng ta kết hôn, chị danh chính ngôn thuận là của em.”
“Hai gã đàn ông già kia, sẽ không còn tư cách lại gần chị nữa.”
Tôi nhìn ánh mắt cuồ/ng nhiệt của cậu, bỗng nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Ba người đàn ông này.
Người sau còn đi/ên hơn người trước.
Dưới môi trường áp lực cao thế này.
Tôi dần dần cảm thấy hơi không thở nổi.