Cả ba dường như đã đạt được một sự ăn ý ở tầng cao hơn.
Không còn tranh giành gh/en t/uông công khai nữa. Thay vào đó, họ dồn hết tâm sức vào việc làm thế nào để lấy lòng tôi.
Tôi chuyển sang một căn hộ chung cư tầng cao hơn, rộng rãi hơn.
Hạ Diên Đình m/ua.
Thẩm Hoài Xuyên phụ trách bao thầu toàn bộ việc chọn lựa nội thất và kiểm tra hàm lượng formaldehyde.
Kỳ Dã thì trang trí phòng ngủ chính thành dáng vẻ tôi thích nhất.
Tôi trở thành nữ hoàng duy nhất, tối cao trong ngôi nhà này.
Một buổi chiều cuối tuần.
Tôi đang phơi nắng ngoài ban công.
Thẩm Hoài Xuyên đang c/ắt trái cây trong bếp.
Hạ Diên Đình ngồi trên sofa xử lý tài liệu.
Kỳ Dã ngồi trên thảm, nằm sấp trên đầu gối tôi chơi game.
Ánh nắng ấm áp chiếu rọi lên người.
Tôi bỗng nhiên cảm thấy...
Thật ra như thế này cũng khá tốt.
Không cần phải tự làm khổ mình vì tình cảm, không cần phải lo lắng về sự phản bội.
Bởi vì ba người họ giám sát lẫn nhau, còn đáng tin cậy hơn cả hệ thống an ninh nghiêm ngặt nhất.
“Khương Ngư.”
Hạ Diên Đình đột nhiên đóng tập tài liệu lại, ngước mắt nhìn tôi.
“Tháng sau anh phải đi công tác ở châu Âu, em đi cùng anh nhé?”
Chưa đợi tôi kịp lên tiếng.
Thẩm Hoài Xuyên bưng đĩa trái cây đi tới.
Vô cảm phản bác: “Tháng sau cô ấy phải tái khám dạ dày, không thể ngồi máy bay đường dài.”
Kỳ Dã vứt tay cầm chơi game, hừ lạnh một tiếng.
“Đúng đấy, tháng sau chị phải đi xem concert với em, ông chú già anh tự mà đi đi.”
Hạ Diên Đình ánh mắt lạnh đi.
“Kỳ Dã, có phải em ngứa đò/n rồi không?”
“Đến đây, đá/nh nhau đi!”
Nhìn ba người họ lại bắt đầu màn cà khịa thường ngày.
Tôi cắn một miếng táo Thẩm Hoài Xuyên đưa đến bên miệng.
Giòn tan ngọt lịm.
Tôi nheo mắt, tận hưởng ánh nắng đầu đông.
Người ta vẫn nói phụ nữ không nên quá tham lam.
Nhưng tôi cảm thấy...
Chỉ có trẻ con mới chọn lựa.
Kẻ cặn bã như tôi, tất nhiên là muốn tất cả.
Thời gian cứ thế trôi qua không nhanh không chậm.
Tuy trong nhà thường xuyên diễn ra cảnh “Tam Quốc diễn nghĩa”.
Nhưng nhìn chung, tôi bị nuôi đến mức càng ngày càng phế.
Thẩm Hoài Xuyên điều chỉnh chế độ sinh hoạt của tôi cực tốt, ngay cả chứng đ/au bụng kinh kinh niên cũng được anh chữa khỏi bằng th/uốc Đông y.
Hạ Diên Đình bật đèn xanh cho tôi trong sự nghiệp, tôi tùy tiện đầu tư chút ít cũng ki/ếm được bộn tiền.
Kỳ Dã thì cung cấp giá trị cảm xúc tuyệt đối, chỉ cần tôi không vui, cậu ấy có thể đổi đủ mọi chiêu trò để làm tôi cười, dù có phải đóng vai chú hề.
Có một lần tôi bị cảm sốt.
Nửa đêm tỉnh dậy, thấy ba người ngồi cạnh giường.
Thẩm Hoài Xuyên đang cầm khăn ấm lau mồ hôi cho tôi.
Hạ Diên Đình đang xem bảng theo dõi nhiệt độ cơ thể của tôi.
Kỳ Dã gục bên thành giường, buồn ngủ đến mức gật gà gật gù, tay vẫn nắm ch/ặt góc áo tôi.
Khoảnh khắc đó.
Trong lòng tôi thật ra đã từng có một tia rung động.
Nhưng cũng chỉ là một tia mà thôi.
Tôi quá tỉnh táo.
Mối qu/an h/ệ méo mó này, giống như đang đi trên dây thép.
Chỉ cần tôi động lòng thật sự một chút, phá vỡ sự cân bằng, tất cả mọi người sẽ ngã tan xươ/ng nát th!t.
Cho nên, tôi không động tâm.
Tôi chỉ hưởng thụ.
Bước ngoặt xảy ra vào ngày sinh nhật 26 tuổi của tôi.
Mẹ tôi gọi điện vào nửa đêm, khóc lóc nói bà bị nhồi m/áu cơ tim cấp phải vào phòng cấp c/ứu, bảo tôi mau về.
Tôi sợ hãi bay về quê ngay trong đêm.
Kết quả đẩy cửa phòng riêng của quán trà đối diện b/ệnh viện ra.
Mẹ tôi đang ngồi đó với tinh thần phấn chấn.
Bên cạnh còn ngồi con trai của bạn bà.
Tôi bị lừa về để xem mắt.
Chuyện này tôi không dám nói với ba người họ.
Chỉ bảo là về quê lo việc riêng, ba ngày không liên lạc.
Đối tượng xem mắt trông rất thật thà.
Anh ta đang thao thao bất tuyệt vạch kế hoạch sau khi cưới sẽ sinh mấy đứa con, ai làm việc nhà, tôi nghe mà ngáp ngắn ngáp dài.
Ngay lúc tôi định mượn cớ đi vệ sinh để chuồn.
Cửa phòng trà bị đẩy ra.
Ba người đàn ông.
Mang theo hơi lạnh đầy người, bước vào như những hung thần.
Tôi đã đá/nh giá thấp tính kiểm soát của ba người này, Hạ Diên Đình tra ra thông tin chuyến bay của tôi, thậm chí trực tiếp dùng đường bay tư nhân, đưa hai người kia hạ cánh xuống thành phố này ngay trong đêm, bám đuôi đến tận trước mặt tôi.
Khoảnh khắc đó.
Tôi cảm giác nhiệt độ trong quán trà giảm xuống 10 độ.
Thẩm Hoài Xuyên cởi áo khoác, đi thẳng đến bên cạnh tôi, ánh mắt lạnh lẽo quét qua gã xem mắt.
“Xem mắt?”
Hạ Diên Đình kéo chiếc ghế bên cạnh tôi ra ngồi xuống, chân dài vắt chéo, khí thế bùng n/ổ.
“Cô Khương, địa điểm lo việc riêng, đổi thành góc xem mắt rồi à?”
Kỳ Dã trực tiếp kéo một chiếc ghế, ngang nhiên chắn giữa tôi và gã xem mắt.
Mặt đầy sát khí nhìn chằm chằm đối phương.
“Mày là thằng nào? Dám tơ tưởng đến người của tao?”
Gã xem mắt sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, lắp bắp nhìn tôi: “Khương... Khương tiểu thư, ba vị này là...”
Da đầu tôi tê dại.
“Họ... là... của tôi...”
“Tôi là bạn trai của cô ấy.” Thẩm Hoài Xuyên thản nhiên nói.
“Tôi là vị hôn phu của cô ấy.” Hạ Diên Đình đẩy gọng kính.
“Tôi là chồng của cô ấy!” Kỳ Dã trực tiếp lật bàn.
Gã xem mắt: ...
Gã đứng phắt dậy, nhìn tôi như nhìn thấy m/a.
“Khương tiểu thư, quấy rầy rồi!”
Rồi cắm đầu chạy mất dép.
Tôi đ/au khổ ôm mặt.
Xong đời.
Lần này mẹ tôi chắc chắn sẽ đá/nh g/ãy chân tôi mất.
“Các anh tìm đến đây kiểu gì vậy?” Tôi hỏi một cách vô lực.
Hạ Diên Đình phủi phủi cổ tay áo: “Em thật sự nghĩ hành tung của mình có thể giấu được anh sao?”
Thẩm Hoài Xuyên nắm lấy tay tôi, giọng điệu không vui: “Em mới khỏi b/ệnh đã chạy về đây xem mắt, còn mặc ít như vậy?”
Còn Kỳ Dã thì nhìn tôi đầy tủi thân.