Mẹ tôi ngồi trên ghế sofa cắn hạt dưa, vừa xem tivi vừa gật đầu khen ngợi.
Tôi dựa người vào khung cửa.
Nhìn ba người đàn ông trong bếp đang âm thầm đấu đ/á nhau chỉ vì chuyện món trứng xào cà chua nên cho đường hay cho muối.
Hạ Diên Đình cười lạnh: “Khương Ngư thích ăn mặn.”
Kỳ Dã không chịu thua kém: “Cho đường! Chị rõ ràng là thích khẩu vị ngọt!”
Thẩm Hoài Xuyên vô cảm cư/ớp lấy cái xẻng nấu ăn: “Đều không tốt cho sức khỏe, xào thanh đạm mới là tốt cho dạ dày nhất.”
Tôi thở dài.
Xoa xoa huyệt thái dương đang đ/au nhức.
Thật ra cũng chẳng có gì không tốt cả.
Ít nhất thì, ngay cả mẹ tôi cũng đã được thu phục, nước trong cái ao cá này xem như đã hoàn toàn ổn định.
Đã không thể phản kháng,
vậy thì cứ tiếp tục hưởng thụ thôi.
Dù sao thì, ngày mai Kỳ Dã còn phải đi dạo phố cùng tôi, Hạ Diên Đình sẽ đi thanh toán, còn Thẩm Hoài Xuyên...
Anh ấy còn phải khám đ/ốt sống cổ cho mẹ tôi nữa.
(Hết)