Ngày tôi xuyên vào vai mẹ kế của Lọ Lem, chứng rối lo/ạn lưỡng cực của tôi vừa đúng lúc bước vào giai đoạn hưng cảm.
Tiếng hệ thống vang lên "tinh" một tiếng, nhiệm vụ hiện ra: 【Ng/ược đ/ãi Lọ Lem, hoàn thành tất cả các tình tiết kinh điển.】
Tôi nhìn bảng tự kiểm tra giai đoạn hưng cảm vừa mới làm xong, gật đầu lia lịa.
Khéo thật đấy, công việc này còn ai hợp hơn tôi nữa chứ?
Đèn chùm pha lê trong lâu đài sáng choang như không tốn tiền điện. Tôi ngồi trên ghế sofa da, nhìn quản gia dẫn cô bé g/ầy gò nhỏ nhắn ấy vào.
Đến trước mặt tôi, con bé ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay.
"Chào buổi sáng, phu nhân xinh đẹp."
Sợi dây th/ần ki/nh trong đầu tôi "bụp" một tiếng đ/ứt đoạn. Cơn gi/ận của giai đoạn hưng cảm bùng lên mãnh liệt.
Tôi đ/ập mạnh một chưởng xuống bàn, làm bộ râu giả của lão quản gia rơi xuống đất.
"Ai dạy mày nói mấy lời này? Hả?"
Giọng tôi cao vút.
"Nhỏ tuổi không học cái tốt, lại học thói khéo miệng, nịnh nọt thì giỏi lắm. Tao gh/ét nhất cái loại tâm cơ như mày!"
Con bé sợ hãi run vai, nước mắt lập tức dâng đầy hốc mắt.
Tôi móc trong túi ra một viên kẹo ném cho nó: "Khóc, khóc, chỉ biết khóc, phúc khí đều bị mày khóc sạch rồi!"
Nói xong, nhìn gương mặt không biết nên khóc hay nên cười của nó, tôi hỏi lại hệ thống:
【Thế này được chưa? M/ắng đủ đã chưa?】
Hệ thống im lặng ba giây.
【Cô còn cho nó kẹo đấy.】
Tôi lý lẽ hùng h/ồn:
【Kẹo tự nó trượt ra ngoài! Tôi đang trong giai đoạn hưng cảm, lòng dạ bứt rứt, tôi cho mình tí đường để dịu lại không được à?】
Hệ thống bảo mức độ này vẫn chưa đủ.
Tôi nhìn điểm tích lũy tội nghiệp, tiếp tục tìm cớ gây sự:
"Còn bộ quần áo này của mày nữa, cứ như đang mặc đồ tang ấy. Không biết còn tưởng tao vừa gả vào đây đã bị cha mày khắc ch*t rồi!"
Không phải tôi nói điêu, tôi nhớ thiết lập của Lọ Lem trong truyện cổ tích là con gái quý tộc mà. Nhưng cái váy vải trắng nhăn nhúm này, đừng nói đến ren, ngay cả hoa văn cũng chẳng có. Nữ tu trong nhà thờ còn mặc sang hơn thế này.
Cơn gi/ận vừa hạ xuống của tôi lại bốc lên.
Nó sợ đến run vai: "Kh-không phải đâu ạ, dì Mary bảo con gái nên ăn mặc giản dị thì sau này mới dễ lấy chồng, không cho con m/ua váy có hoa văn."
Tôi càng gi/ận hơn. Vung tay một cái, quay đầu hét lên lầu: "Daisy! Daphne! Bê cái rương hồi môn của ta xuống đây!"
Hai cô con gái ngơ ngác, hì hục khiêng cái rương xuống. Ren và thêu thùa lấp lánh làm bừng sáng cả phòng khách.
Lọ Lem đứng im tại chỗ, mắt tròn xoe, nhìn những chiếc váy màu hồng, xanh, vàng nhạt, đến cả nước mắt cũng quên rơi.
Tôi khoanh tay trước ng/ực, cằm hếch lên cao:
"Nhìn cái gì mà nhìn, cầm lấy đi thử mau. Mặc cho đẹp vào, đừng có ra ngoài để người ta nói ta ng/ược đ/ãi con cái, mất mặt lắm!"
Nó cẩn thận cầm lấy chiếc váy màu xanh hồng, lí nhí đầy vui sướng: "Cảm ơn phu nhân."
Tôi liếc mắt nhìn. À, Lọ Lem thích màu xanh.
Hệ thống thở dài.
Tôi tranh luận đến cùng: 【Tôi m/ắng nó rồi! Tôi hung dữ với nó rồi! Tôi còn bảo nó mặc đồ tang, thế này còn chưa đủ đ/ộc á/c à?】
Hệ thống lần này im lặng lâu hơn.
【...Cô còn tặng nó cả một rương hồi môn.】
Tôi vỗ ng/ực: 【Đến giai đoạn hưng cảm rồi, nhìn thấy thứ gì trắng trắng là chỉ muốn treo lên xà nhà đu đưa, ngươi cũng không muốn nhiệm vụ chưa xong mà ký chủ đã ngỏm rồi chứ?】
Lọ Lem ôm váy chạy lên lầu, chạy được hai bước lại lén quay đầu nhìn tôi.
Lúc này mắt nó không còn ướt át như chú nai nhỏ nữa, mà như chứa đầy những vì sao.
Tôi vội vàng nghiêm mặt, trừng mắt hung dữ: "Chạy nhanh lên, lề mề cái gì, lát nữa không có phần cơm tối đâu!"
Nó gi/ật mình, chạy nhanh hơn. Tà váy bay lên, như một cánh bướm vừa học cách bay.
Tôi nhấp một ngụm trà đen trên bàn. Hệ thống là cái thá gì chứ.
Cinderella của tôi, nhất định phải mặc váy đẹp nhất, ăn kẹo ngọt nhất. Đừng hòng có ai b/ắt n/ạt được nó.
Nhìn bóng lưng nó ôm váy chạy lên lầu, sắc mặt tôi trầm xuống, quay đầu quát vào góc nhà:
"Quản gia, lại đây cho ta!"
Lão quản gia vừa dán lại bộ râu vừa chạy tới.
Tôi vắt chéo chân, lạnh lùng hỏi: "Ta hỏi ngươi, quần áo của tiểu thư trước đây là do ai quản lý?"
"Trước khi lão gia đi, để lại cho nó không ít tiền cơ mà? Sao lại mặc cái bộ dạng m/a trơi này?"
Quản gia cúi đầu, giọng rất thấp: "Xin lỗi phu nhân, mỗi lần lão gia đi xa đều giao việc ăn ở của tiểu thư cho bảo mẫu Mary, tôi chỉ phụ trách sổ sách bên ngoài và công việc trang viên."
"Mary nói con gái phải biết tiết kiệm, không được mặc quá lòe loẹt, không tốt cho danh tiếng. Truyền ra ngoài khó lấy chồng."
Trong lòng tôi lập tức hiểu rõ. Hóa ra là mụ Mary này đang làm trò.
Chồng quá cố của tôi yêu con, mỗi lần đi xa đều để lại đủ tiền. Hóa ra đều bị mụ già đ/ộc á/c này cuỗm sạch, để con bé mặc như đồ nhặt ngoài đường, còn tiền thì nhét túi riêng chứ gì?
Tôi vừa định gọi Mary tới thì thấy ở góc cầu thang lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn. Là Lọ Lem.
Nó đã thay xong váy, đứng ở đầu cầu thang, đôi bàn tay nhỏ bé nắm ch/ặt tà váy không dám xuống. Trên đầu cài một chiếc nơ nhỏ cũ kỹ, chắc là nó tự tìm thấy rồi cài lên.
Tôi hung dữ gọi nó: "Đứng đó làm gì, lại đây cho ta xem có vừa người không!"