Bà ta dường như biến thành một bà lão bình thường, một người bà hiền từ. Bà ta gãi đầu, có chút ngượng ngùng: "Chà, sao ta lại không nghĩ thông suốt bằng một đứa trẻ thế này. Vậy hôm nay con không đi vũ hội nữa à?"
"Đi chứ ạ!" Lọ Lem gật đầu: "Con nghe nói có bánh kem bơ năm sáu tầng, con và Daphne, mọi người đều muốn đi nếm thử. Nhưng không cần biến váy vóc gì đâu, phu nhân đã m/ua cho con rất nhiều váy xinh lắm rồi. Cũng không cần giày thủy tinh đâu, cái đó làm đ/au chân lắm. Thần tiên đỡ đầu, người biến cho chúng con mấy đôi giày da cừu xinh xắn được không ạ?"
"Được!" Bà lão gật đầu, vung đũa phép: "Vậy thì đi ăn bánh kem, ăn xong thì về, không cần quan tâm hoàng tử hoàng tử gì cả."
Trên mặt đất đặt ba đôi giày da cừu nhỏ nhắn, xinh xắn và mềm mại giống hệt nhau. Ba cô gái nắm tay nhau, chuẩn bị xuất phát. Thần tiên đỡ đầu cứ thế nhìn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi, ánh mắt kỳ lạ. Tôi gắt gỏng: "Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy mẹ kế mặt mũi dữ dằn bao giờ à!"
Bà ta "phì" một tiếng, biến ra một ly rư/ợu vang đỏ, lơ lửng bay vào tay tôi: "Không. Ta chỉ là chưa từng thấy người mẹ kế nào lại cư/ớp luôn cả việc của thần tiên đỡ đầu thôi."
Vũ hội tan, Lọ Lem mang theo miếng bánh Napoleon chưa ăn hết về nhà. "Phu nhân." Con bé nhìn tôi với đôi mắt sáng rực: "Bánh kem ở hoàng cung ngon lắm ạ, con gói một miếng cho người, giấu trong tà váy mang về đấy!"
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Giày vẫn còn nguyên, giờ thì không thể nào tự dưng mọc ra một đôi giày thủy tinh được nữa chứ?
Ai ngờ sáng hôm sau lúc ăn sáng, quản gia cầm tờ báo lao vào: "Phu nhân! Quốc vương đăng thông báo rồi! Nói là tìm khắp thành phố cô gái đi giày thủy tinh ở vũ hội hôm qua, muốn cô ấy gả cho hoàng tử làm vương phi!"
Tôi hụt hơi, suýt nữa thì ngất xỉu. Daisy đang gặm bánh bao lớn, hỏi tôi: "Sao thế mẹ?"
Tôi thở dài, nhìn Lọ Lem: "Cinderella, nếu hoàng tử nhất quyết muốn cưới con, thì phải làm sao?"
Lọ Lem chưa kịp nói, Daisy đã "phạch" một tiếng nhổ miếng bánh bao ra: "Cưới? Hắn là cái thá gì mà muốn cưới là cưới?!"
Daphne cũng ch/ửi theo: "Chỉ vì một đôi giày? Lạy chúa, hắn bị b/ệnh cuồ/ng chân à!"
"Nhưng con đâu có đi giày thủy tinh nào đâu ạ, phu nhân." Lọ Lem cau mày.
Tôi không thể giải thích. May mắn thay, vẫn còn một lớp chuẩn bị cuối cùng.
Sáng sớm ngày thứ ba, hoàng tử quả nhiên dẫn người đến. Trước ng/ực cài một cái ghim cài áo kim cương to đùng, suýt nữa làm tôi m/ù mắt. Tôi vội vàng lôi kính râm ra đeo vào. Theo sau hắn là một đám lính, trong đó có một tên mặc đồ hoa mỹ nhất, đặt đôi giày thủy tinh quen thuộc lên bàn. Hắn vênh váo tự đắc: "Bá tước phu nhân, có người làm chứng đã thấy con gái nhà bà đi đôi giày thủy tinh này. Bà gọi nó ra đây đi, hoàng tử muốn cưới nó làm vương phi."
Tôi ngẩn người: "Tôi không biết nữa..."
Hoàng tử sốt ruột: "Bá tước phu nhân, xin đừng nói dối. Bà là mẹ mà chẳng lẽ không nhận ra đôi giày con gái mình từng đi sao?"
Hắn vừa đứng dậy, đám lính bên cạnh đã giơ chĩa thép lên. Cái thế này, chỉ cần tôi nói một chữ "không", chúng có thể xiên tôi thành quả dứa ngay lập tức. Tôi vội vàng nở nụ cười, xua tay lùi lại hai bước, mời hoàng tử vào nhà: "Kh-không phải ý đó, thực ra thì..."
Lão quản gia đã đợi sẵn trong phòng khách, thấy động tác của tôi liền kéo tấm rèm che xuống. "Vèo" một tiếng, ánh sáng ập tới. Ánh sáng khúc xạ từ một nghìn đôi giày thủy tinh trông như vàng vụn bạc chảy, đỏ có, xanh có, vàng có, lấp lánh cả đại sảnh. Ngay cả kẽ hở trên sàn đ/á cẩm thạch cũng sáng rực lên. May mà tôi đã chuẩn bị trước, đeo kính râm từ sớm.
Hoàng tử đứng im tại chỗ, mặt từ trắng chuyển sang đỏ, rồi lại chuyển sang đen. Tôi khoanh tay đứng cạnh, cười một cách chất phác và thật thà: "Điện hạ xem này, thực sự không phải tôi lừa ngài. Ngài cũng biết đấy, chồng quá cố của tôi đi sớm, để nuôi con gái, nghề tay trái làm giày thủy tinh này tôi đã làm lâu lắm rồi. Lãi ít b/án nhiều, nửa tháng b/án hết gần một nghìn đôi trong thành phố, cô gái nào cũng có một đôi! Hay là ngài thử xem là số mấy? Tôi kiểm tra danh sách khách hàng xem những ai đã m/ua."
Khi hoàng tử gào thét "Bắt mụ ta lại cho ta", tôi không hề h/oảng s/ợ, chỉ liếc nhìn phía cầu thang. Quản gia hiểu ngay ý tôi, lặng lẽ đi lên lầu. Nhiệm vụ của ông ấy hôm nay là bảo vệ ba cô gái nhỏ.
Hai tên lính tiến lên túm lấy tay tôi, một tên trong đó không biết nặng nhẹ, đẩy tôi một cái. Tôi không đứng vững, trán đ/ập vào cạnh bàn, m/áu chảy xuống, nhuộm đỏ đôi giày thủy tinh.
Hoàng tử đứng trước mặt tôi, đ/á tôi một cái: "Thôi bỏ đi, chỉ là một người đàn bà thôi, đứa này không được thì tìm đứa khác, dù sao trong thành cũng đầy cô gái muốn gả cho ta. Nhưng mụ đàn bà già này, ta nhất định phải bắt mụ trả giá."
【Ký chủ!】
Hoàng tử vừa nổi gi/ận, hệ thống cuối cùng cũng xuất hiện. 【Cô sẽ ch*t đấy! Hoàng tử là một tên đi/ên! Dùng điểm tích lũy đi, tài khoản của cô còn bao nhiêu điểm, đổi đạo cụ thoát thân đi, mau đổi đi!】
Tôi không thèm đếm xỉa đến nó. Có ngốc không cơ chứ, đổi cái gì mà đổi. Một đạo cụ thoát thân tốn ba nghìn điểm, một điểm mười nghìn tệ, thế chẳng phải là ba mươi triệu tệ sao.