"Đều tại cậu, nếu cậu nói cho tôi sớm hơn, tôi đã không ra nông nỗi này! Tất cả là tại tên súc vật như cậu!"
Lần này, không cần Chư Cát Hoành ngăn cản. Bảo vệ đã đứng chờ sẵn từ lâu, giáng một gậy xuống người cậu ta.
"Thành thật một chút!"
Lục Hoài hét lên một tiếng thảm thiết rồi ngã ngồi xuống đất, khuôn mặt trát đầy phấn nền chảy dài hai vệt nước mắt trắng bệch.
"Nghiêm Trân! Tống Chi Vân! Tôi h/ận các người! Các người sẽ không ch*t tử tế đâu!"
Bạn thân tôi không nhịn được nữa, dùng hết sức bình sinh đ/ấm thẳng vào mặt cậu ta.
"Mày dám ch/ửi anh em của tao, đồ trai bao đáng ch*t, tao đã ngứa mắt mày từ lâu rồi!"
Lại thêm một cú móc hàm thật mạnh.
"Lúc ch/ửi Nghiêm Trân thì đừng có lôi anh em tao vào, nghe hiểu chưa hả?!"
Lục Hoài gào lên, vẫn chĩa mũi dùi về phía tôi.
"Tống Chi Vân, nếu không nhờ thằng bạn kia, thì mày cũng chỉ là một tên phế vật tầng lớp dưới thấp hèn! Ngoài việc dựa hơi bạn bè ra thì mày còn làm được cái gì nữa!"
Nụ cười của tôi càng lúc càng chân thật.
Cười cho sự tự mình đa tình và bất lực của cậu ta.
Hôm nay chắc là lần cuối cùng gặp Lục Hoài rồi.
Tôi bèn nói thẳng với cậu ta:
"Chẳng lẽ đến giờ cậu vẫn không biết sao? Công ty mà cậu từng làm việc cùng tôi ấy, là của nhà tôi đấy."
"Tôi chỉ đến công ty nhà mình để trải nghiệm cuộc sống thôi."
"Ai nói với cậu là thân phận tôi thấp hèn? Tôi chính là một thiếu gia hào môn thực thụ đây này!"
Tôi cố tình nhấn mạnh bốn chữ "thực thụ".
Rốt cuộc thì trước đây khi khoe khoang, Lục Hoài luôn miệng nói mình muốn trở thành người giàu có thực thụ.
Quả nhiên, nghe xong câu này, sắc mặt Lục Hoài trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
Cậu ta vốn tưởng rằng tôi có thể ngồi xe sang, đeo túi hiệu, đều là nhờ có một người anh em hào môn.
Nên mới càng thêm kiên định với quyết tâm làm rể hào môn.
Thế nhưng, những lời này của tôi khiến cậu ta đột nhiên hiểu ra.
Người mà cậu ta luôn coi là đối thủ, vốn dĩ đã có sự khác biệt một trời một vực với cậu ta.
Tất cả những gì cậu ta đã làm, đều giống như một trò hề.
Lần này, Lục Hoài nằm trên sàn, ánh mắt vô h/ồn nhìn lên trần nhà với ánh đèn lay động, không còn thốt nên lời.
Tôi cùng bạn thân và Chư Cát Hoành rời khỏi quán.
Suốt dọc đường, Chư Cát Hoành không nói một lời, đến gần công ty, bỗng nhiên hỏi tôi:
"Thiếu gia, giữa người với người, liệu có tồn tại sự bình đẳng nào không..."
Cái gọi là nhân người bình đẳng, vốn dĩ chỉ là một trò cười.
Tôi liếc nhìn anh ấy:
"Tôi cũng không biết, nhưng bố tôi đã bắt đầu gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng."
Chư Cát Hoành gật đầu.
Người như thế nào thì sống cuộc đời như thế ấy.
Khi quá tham lam mà không có đủ trí tuệ tương xứng, cái kết thường sẽ nằm ngoài tầm kiểm soát của chính mình.
(Hết)