Bà ta ngẩng đầu, đôi mắt vẩn đục quét qua người tôi. Đột nhiên, như thể nhìn thấy cọng rơm c/ứu mạng, bà ta đi/ên cuồ/ng bò về phía tôi, kéo theo sợi xích nặng nề phát ra tiếng loảng xoảng.
"C/ứu tôi! C/ầu x/in cô, c/ứu tôi ra ngoài!" Giọng bà ta khàn đặc như tiếng chiêng vỡ, "Họ là á/c q/uỷ! Họ là lũ đi/ên! Họ sẽ gi*t tôi mất!"
Tôi không cử động, chỉ lặng lẽ nhìn bà ta.
"Cô nhận ra tôi không?" Tôi khẽ hỏi.
Bà ta sững sờ, ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi giơ tay lên, một luồng sáng lóe qua, gương mặt tôi trở lại hình dáng của "Niệm Niệm" năm bảy tuổi.
Đồng tử Lâm Ngữ Khê co rút cực hạn.
"Là... là cô!" Bà ta như nhìn thấy q/uỷ, kinh hãi lùi lại phía sau, "Là cô! Chính cô đã hại tôi! Là cô lừa tôi đến đây!"
"Tôi lừa cô?" Tôi bật cười, tiếng cười vang vọng trong tầng hầm trống trải, nghe vô cùng quái dị, "Lâm Ngữ Khê, tôi chưa bao giờ lừa cô cả."
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt bà ta.
"Tôi cũng giống cô, đều là người xuyên nhanh. Trước khi cô đến, tôi đã thử bốn năm trời vẫn không thể c/ứu được Tống Vãn, nên hệ thống mới từ bỏ tôi và phái cô đến. Nhưng cô có biết tại sao tôi thất bại suốt bốn năm không?"
Lâm Ngữ Khê ngẩn ngơ nhìn tôi.
Năm đó, sau khi thử vô số cách mà không thành công, tôi nhận ra chỉ có cách tìm người thay thế hoàn toàn vị trí của Tống Vãn mới giúp bà ấy được tự do. Thế là, tôi bắt đầu tìm ki/ếm những kẻ thế thân cho bà ấy.
"Tôi đã dụ dỗ vô số người đàn bà tham lam giống như cách tôi dụ dỗ cô. Tôi nói với họ rằng trang viên này có vô vàn của cải, có địa vị tối thượng, có bốn người đàn ông xuất sắc nhất thế giới."
"Thế nhưng, cô biết phản ứng của họ thế nào không?"
"Sau khi tận mắt chứng kiến sự thật của trang viên này, sau khi thấy những hình ph/ạt mà Tống Vãn phải chịu, không một ai là không sợ hãi đến mức vắt chân lên cổ mà chạy. Họ thà sống cuộc đời nghèo khó còn hơn bước chân vào địa ngục bằng vàng này nửa bước."
"Chỉ có cô, Lâm Ngữ Khê." Tôi nhìn khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi và tuyệt vọng của bà ta, từng chữ một thốt ra, "Chỉ có cô, sau khi nhìn rõ tất cả, không những không lùi bước mà còn hưng phấn hơn, đố kỵ hơn, nóng lòng muốn thay thế bà ấy hơn."
"Cho nên, không phải tôi chọn cô, mà là chính cô đã chọn con đường này."
"Chẳng phải cô luôn muốn trở thành Tống Vãn sao?"
Giờ đây tôi đã là nhiệm vụ giả cấp vàng, có thể xem lại trải nghiệm của mọi người xuyên nhanh khác.
"Họ yêu cầu cô phải làm được những gì họ đòi hỏi ở Tống Vãn. Cô đàn không bằng bà ấy, họ bẻ g/ãy ngón tay cô bắt tập lại. Khí chất cô không bằng bà ấy, họ tiêm đủ loại th/uốc khiến cô trở nên im lặng. Cô không đủ ngoan ngoãn, họ dùng đủ mọi th/ủ đo/ạn hànhz hạz cô cho đến khi cô trở thành bộ dạng họ mong muốn."
"Đáng tiếc thay, đồ giả mãi mãi chỉ là đồ giả. Họ sớm chán ngấy kẻ thay thế tồi tệ như cô. Và cô, cũng phát đi/ên rồi."
Lâm Ngữ Khê hoàn toàn suy sụp. Bà ta ôm đầu, phát ra những tiếng thét gào không còn giống tiếng người.
"Không... không phải như vậy... không phải..."
Tôi không quan tâm đến bà ta nữa.
Đêm xuống, bốn chiếc xe sang trọng lần lượt tiến vào trang viên. Cửa xe mở ra, Cố Dạ Hàn, Phúc Cẩn Ngôn, Thẩm Tư Tước và Lệ Phong – bốn gã đàn ông từng biến cuộc đời mẹ tôi thành địa ngục – bước xuống.
Năm năm trôi qua, họ dường như không thay đổi gì, vẫn dáng vẻ cao cao tại thượng, nắm quyền sinh sát. Chỉ là giữa hàng chân mày đều nhuốm một tầng u uất và phiền muộn không thể xua tan.
Họ rõ ràng không để ý đến "vị khách" lạ mặt là tôi, cứ thế tiến thẳng về phía tòa nhà chính. Tôi lướt qua họ. Sau đó, tôi giơ tay búng một cái.
"Ầm!"
Một tiếng n/ổ lớn vang lên từ phía sau. Tòa nhà xa hoa từng giam cầm Tống Vãn, sau đó là Lâm Ngữ Khê, trong nháy mắt bị ngọn lửa ngút trời nuốt chửng.
Tôi nghiêng người nhìn Lâm Ngữ Khê đang ngây dại vì sợ hãi. Bà ta nhìn biển lửa, rồi nhìn tôi, môi r/un r/ẩy không thốt nên lời.
"Cô... cô c/ứu tôi sao?" Bà ta lẩm bẩm.
Tôi liếc nhìn bà ta một cái, không cảm xúc xoay người rời đi. Phía sau, ngọn lửa rực ch/áy nhuộm đỏ nửa bầu trời. Chiếc lồng giam hoa lệ đó, cùng với tất cả tội á/c và nhơ bẩn bên trong, đêm nay sẽ hóa thành tro bụi.
Cuộc đời của Lâm Ngữ Khê sau này ra sao, tùy thuộc vào chính bà ta.
Còn tôi, cũng đến lúc phải sang thế giới tiếp theo để tiếp tục nhiệm vụ của mình rồi.
(Hết)