“Anh Ngôn Thành, em biết chuyện này đến quá đột ngột. Không sao đâu, em có thể ở bên anh mỗi ngày, từ từ thích nghi với việc làm cha.”
Cố Ngôn Thành nhíu mày thật sâu. Tôi lập tức phản ứng:
“Lâm Nhu Mỹ, ra ngoài ngay, đây không phải là nơi cô được phép ở lại!”
Lâm Nhu Mỹ nghe vậy liền gào lên:
“Cố phu nhân, chị ấy không thích thì em đi là được mà...”
Con nhỏ trà xanh này làm tôi tức đến mức nắm ch/ặt tay.
Lâm Nhu Mỹ nhanh chóng lách đến bên cạnh Cố Ngôn Thành. Mặc kệ gương mặt khó coi của anh, cô ta tự nhiên vừa thổi bát canh gừng vừa đưa đến bên miệng anh. Cố Ngôn Thành không nằm ngoài dự đoán, hất đổ bát canh xuống đất, giọng gắt gỏng:
“Cút!”
Lâm Nhu Mỹ mở to mắt, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào:
“Anh Ngôn Thành, em nhất định sẽ khiến anh chấp nhận em!”
Nói xong, cô ta che mặt khóc nức nở chạy ra ngoài.
“Dạy cho cô ta quy tắc nhà họ Cố đi.”
Cố Ngôn Thành liếc nhìn tờ giấy in trên bàn. Tôi cầm lên xem. Chà, 35 trang cơ đấy.
Tôi đuổi xuống lầu, Cố phu nhân đang vỗ về bàn tay Lâm Nhu Mỹ. Thấy tôi đến, bà nói:
“Hạ Thanh Thu, nếu cô còn ly gián, đừng trách tôi không giữ thể diện!”
Trong mắt Lâm Nhu Mỹ thoáng hiện vẻ đắc thắng. Tôi đưa gia quy ra trước mặt cô ta:
“Tổng giám đốc Cố đưa cho cô đấy.”
Sự vui mừng trong mắt cô ta, nụ cười trên khóe môi gần như không giấu nổi:
“Anh Ngôn Thành quan tâm đến em rồi, anh ấy bảo em học kỹ gia quy để danh chính ngôn thuận bước chân vào cửa.”
Tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Cô ta đúng là tự biên tự diễn quá mức.
“Sáng mai kiểm tra thuộc lòng.”
Lâm Nhu Mỹ ngước lên, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Hạ Thanh Thu, cô có ý gì?! Nhu Mỹ đang mang th/ai cần nghỉ ngơi, những việc này sau này không được bắt cô ấy làm nữa!”
“Cô là cô Cố mà không lo cho người thừa kế, lại còn đi gây khó dễ cho mẹ của đứa bé, cô có tâm địa gì vậy hả!”
Lửa gi/ận trong mắt Cố phu nhân sắp phun ra đến nơi. Tôi bình tĩnh đáp:
“Đây là mệnh lệnh của Tổng giám đốc Cố.”
“Đừng mang Ngôn Thành ra để áp đặt tôi, nhà họ Cố chưa đến lượt cô làm chủ!”
Tôi đang định phản bác thì một giọng nói lạnh lùng truyền đến từ cầu thang xoắn ốc:
“Mẹ.”
Cố phu nhân định nói thêm gì đó nhưng khi nhìn thấy gương mặt u ám của Cố Ngôn Thành, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.
“Ngôn Thành à, đứa bé này không được xảy ra bất kỳ sơ suất nào, nếu không mẹ không biết ăn nói thế nào với người cha đã khuất của con đâu.”
“Mẹ.”
Lần này âm lượng tăng vọt, trên mặt anh còn thoáng vẻ gi/ận dữ. Cố phu nhân cứng đờ tại chỗ, bà hất tay áo:
“Được, ta không quản nữa, nhưng đứa bé này có mệnh hệ gì, ta sẽ hỏi tội cô!”
Câu này là nhắm vào tôi. Tai bay vạ gió mà!
“Ngôn Thành...”
“Lâm Nhu Mỹ, mời xem điều 5 trang 2.”
Tôi ngắt lời Lâm Nhu Mỹ. Cô ta liếc tôi một cái, ngẩng cái mặt đầy vẻ bướng bỉnh lên:
“Tổng giám đốc Cố, sau này em sẽ chú ý, nhất định không để anh thất vọng!”
Cố Ngôn Thành không thèm nhìn thêm một cái, bước chân đi thẳng, tiếng giày da gõ xuống sàn lạch cạch.
“Hạ Thanh Thu! Tôi tuyệt đối sẽ không thua cô đâu!”
Được rồi, tùy cô vậy! Chỉ cần cô không ra ngoài nói bậy, tôi giữ được công việc của mình là tốt rồi.
Tôi thấy bí bách quá, cầm chìa khóa xe rồi ra ngoài. Cả buổi chiều đi m/ua sắm đi/ên cuồ/ng. Đến bữa tối, ba chúng tôi ngồi trên một chiếc bàn dài.
“Á!” Lâm Nhu Mỹ đột nhiên hét lên, ngã xuống sàn. Cô ta ôm bụng gào:
“Bụng em đ/au quá, bụng em đ/au quá! Món ăn này có vấn đề! Chị, sao chị có thể đối xử với em như vậy? Em đã nói sinh con xong em sẽ đi mà! Sao chị còn ép em?!”
Tôi ngơ ngác nhìn cô ta, tôi mới về nhà được một lúc thôi mà.
Tôi lập tức lấy ra đủ loại hóa đơn m/ua sắm để chứng minh mình vừa mới về.
Cô ta chỉ vào tôi, nước mắt rơi lã chã:
“Rõ ràng lúc nãy chị đã vào bếp, tôi nhìn thấy rồi!”
“Bà Vương, bà nói xem lúc nãy cô ta có vào bếp không?!”
Lâm Nhu Mỹ nhìn bà Vương. Bà Vương nhìn tôi rồi lại nhìn Lâm Nhu Mỹ, gật đầu. Chỉ vì lúc nãy tôi đói nên lẻn vào lấy chút đồ ăn, vậy mà bị cô ta vu khống là bỏ th/uốc. Đã muốn chơi trò này, tôi sẽ chơi đến cùng với cô ta.
Tôi ngồi xổm xuống đỡ cô ta dậy:
“Nhu Mỹ à, chúng ta mau đến b/ệnh viện kiểm tra thôi!”
Nói rồi tôi bắt đầu bấm số 120. Cô ta hất tay tôi ra:
“Chị ơi, không cần đâu, chỉ là vấn đề nhỏ thôi, đừng làm lớn chuyện, nói ra lại mất mặt nhà họ Cố.”
Nói xong, cô ta nhìn Cố Ngôn Thành đầy đáng thương. Cố Ngôn Thành vẫn không dừng động tác c/ắt bít tết. Lâm Nhu Mỹ có vẻ thấy lửa chưa đủ lớn, lập tức xoa bụng:
“Con ơi, là lỗi của mẹ, mẹ không bảo vệ tốt cho con!”
Cố Ngôn Thành cuối cùng cũng dừng tay:
“Gọi bác sĩ.”
Trên mặt Lâm Nhu Mỹ nở một nụ cười, nhìn tôi như thể vừa thắng một trận chiến. Tôi cạn lời, tiếp tục c/ắt bít tết của mình. Bác sĩ gia đình nhanh chóng đến kiểm tra bát cháo.
“Tổng giám đốc Cố, bát cháo này quả thực đã bị bỏ th/uốc ph/á th/ai.”
Bác sĩ cung kính nói.
“Choang!”
Đôi đũa của tôi rơi xuống bàn. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.