Trời ạ! Người phụ nữ này cũng quá tà/n nh/ẫn, tự mình hại mình bằng th/uốc ph/á th/ai. Tôi liếc nhìn Cố Ngôn Thành đang có vẻ mặt khó đoán.
“Chị à, nếu chị đã không muốn có con của em đến thế, vậy em đi là được chứ gì.”
Nói đoạn cô ta đứng dậy định bỏ đi. Cô ta đi rất chậm, trước mỗi cử động đều liếc nhìn Cố Ngôn Thành. Khoảng cách đến cửa chỉ có 5 mét mà cô ta đi mất tận 10 phút.
“Quay lại.” Cố Ngôn Thành cuối cùng cũng đặt ly rư/ợu xuống.
Lâm Nhu Mỹ lập tức xoay người, phi thân chạy lại:
“Anh Ngôn Thành, em biết trong lòng anh vẫn có em mà.”
Lâm Nhu Mỹ còn không quên nhếch mày về phía tôi. Ai ngờ, Cố Ngôn Thành đưa tay bóp ch/ặt cổ cô ta:
“Đừng thách thức giới hạn của tôi.”
Mặt Lâm Nhu Mỹ tái mét. Cố Ngôn Thành buông tay, nhận lấy tờ giấy lau từ tay tôi. Lâm Nhu Mỹ “bộp” một tiếng ngã lăn ra đất. Cố Ngôn Thành không thèm nhìn thêm lấy một cái, đi thẳng một mạch.
Một lúc lâu sau, Lâm Nhu Mỹ mới bò dậy, nhìn tôi đầy hung á/c:
“Hạ Thanh Thu! Tôi nhất định sẽ khiến cô phải hối h/ận!”
Tôi cạn lời luôn rồi, Cố Ngôn Thành là người xử cô, cô đi h/ận tôi làm cái quái gì!
Thật sự không còn tâm trạng ăn uống, tôi đặt đũa xuống, định lên lầu thay quần áo rồi ăn chút gì đó sau.
“Chị à, chị đi đâu thế? Cho em đi cùng được không?” Lâm Nhu Mỹ lại bắt đầu diễn vai yếu đuối. Tôi nhíu mày:
“Ở đây không có ai khác, không cần phải diễn nữa đâu.”
Cô ta chẳng hề bận tâm, tiếp tục nói:
“Chị, là em không đúng, em chỉ muốn làm chị em tốt với chị, cùng nhau hầu hạ Tổng giám đốc Cố thật tốt thôi.”
Nói rồi cô ta định tiến lên khoác tay tôi. Tôi nhẹ nhàng né tránh. Ai ngờ cô ta tự ngả người ra sau, lăn thẳng từ trên cầu thang xuống.
Tôi bịt miệng, trợn mắt kinh ngạc.
“Hạ Thanh Thu!”
Tiếng gầm thét vang lên bên tai, tiếp đó là một cú t/át nóng rát trên mặt. Cố phu nhân gi/ận đến mức r/un r/ẩy cả người.
“A! Có m/áu!”
Dưới lầu vang lên tiếng kêu thảm thiết. Mặt Cố phu nhân tái mét, không còn giữ nổi vẻ quý phái, bà gào lên:
“Nhanh! Đến b/ệnh viện!”
Tôi bị mấy gã vệ sĩ áp giải đến b/ệnh viện như một tên tội phạm. Đèn phòng cấp c/ứu sáng lên rồi vụt tắt. Bác sĩ chắp tay trước ng/ực, ánh mắt lảng tránh, giọng nói hạ thấp xuống mức tối đa:
“Cố... phu nhân, không giữ được đứa bé rồi.”
Cả thế giới như quay cuồ/ng. Mẹ kiếp, đúng là muốn bắt cọp thì phải hy sinh con mồi mà!
“Bắt lấy cô ta cho tôi!”
Trong phòng b/ệnh VIP, Lâm Nhu Mỹ khóc lóc thảm thiết:
“Em thật sự không muốn tranh giành gì với chị ấy, nhưng mà chị ấy...”
“Đáng thương cho đứa con chưa kịp chào đời của em quá!!”
Cố phu nhân không ngừng ôm lấy Lâm Nhu Mỹ để an ủi. Mười phút sau, Lâm Nhu Mỹ mới ngừng khóc nấc. Cố phu nhân đứng dậy, chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ khiến người ta lạnh sống lưng:
“Nỗi đ/au của Nhu Mỹ, ta sẽ bắt cô trả giá gấp bội!”
Vệ sĩ hiểu ý, túm ch/ặt hai tay tôi lôi ra ngoài. Tôi vội vàng giải thích:
“Mẹ, con thật sự không đẩy cô ta, con không có!”
Cố phu nhân nổi gi/ận:
“Ai lại dùng chính con mình để vu khống cô chứ?! Nếu Nhu Mỹ thật sự là người như vậy, chẳng phải sinh đứa bé ra sẽ tốt hơn sao?!”
Tôi ấp úng mãi không trả lời được.
“Đừng có làm chướng mắt ta ở đây nữa!”
Lần này Cố phu nhân làm thật rồi. Trong mắt Lâm Nhu Mỹ thoáng hiện vẻ đ/ộc á/c và đắc thắng.
“Buông ra!”
Một bóng dáng cao lớn từ cuối hành lang tiến lại gần. Là Cố Ngôn Thành.
“Cố Ngôn Thành, con còn định u mê đến bao giờ, cô ta đã to gan đến mức làm hại con của nhà họ Cố rồi!”
“Con của con đã mất rồi!”
Cố Ngôn Thành không nói lời nào. Trợ lý lập tức mở tivi lên. Trên màn hình là video giám sát ở cầu thang nhà họ Cố. Anh cho tạm dừng từng khung hình một. Mặt Lâm Nhu Mỹ cũng trắng bệch ra từng chút một. Bởi vì video cho thấy rõ ràng, tôi hoàn toàn không hề chạm vào cô ta.
Sắc mặt Cố phu nhân từ xanh chuyển đỏ, từ đỏ chuyển tím như bảng màu bị đổ, bà quay đầu:
“Con... sao con có thể dùng video ghép AI để lừa mẹ chứ?!”
Đầu ngón tay Cố phu nhân r/un r/ẩy. Bà căn bản không tin Cố Ngôn Thành, nghĩ rằng anh vì muốn trốn tránh đứa trẻ này mà dùng đủ mọi th/ủ đo/ạn.
Trợ lý nhìn Cố Ngôn Thành một cái:
“Phu nhân, video này không hề bị can thiệp, bà có thể mang đi giám định ở cơ quan chuyên môn.”
Cố phu nhân ngẩn người, lẩm bẩm:
“Lẽ nào nhà họ Cố thực sự phải tuyệt hậu sao?”
Bà quay đầu trừng mắt nhìn Lâm Nhu Mỹ:
“Cố... phu nhân, con không lừa bà, con thật sự không lừa bà, chị ấy thực sự đã đẩy con!”
“Sao con có thể dùng chính con mình để hại người khác được chứ?!”
Cố phu nhân khựng lại, sắc mặt dường như lại bị cô ta thuyết phục thêm vài phần. Trợ lý lên tiếng:
“Phu nhân, người phụ nữ này đúng là mang th/ai con của Tổng giám đốc Cố, nhưng t*** t**** lại là thứ đá/nh cắp từ ngân hàng t*** t****.”
“Thực ra Tổng giám đốc đã sớm phát hiện ra rồi, nhưng vì biết bà rất muốn có cháu, nên mới để mặc cô Lâm ở lại nhà, đợi cô ta tự lộ đuôi cáo.”
Ch*t ti/ệt, đúng là phong thái tổng tài bá đạo, một mũi tên trúng hai đích, vừa bịt được miệng mẹ mình, lại vừa loại bỏ được đứa bé, phục thật đấy.
Cố phu nhân nghe xong, hai tay chống vào thành giường, chậm rãi ngồi xuống. Trong mắt bà đầy vẻ không thể tin nổi, bà quay đầu nhìn Lâm Nhu Mỹ rồi vung một cái t/át trời giáng vào mặt cô ta.