“Cô rất có thiên phú.”
Ông ta chậm lại tốc độ nói, bớt đi vài phần sắc bén như lúc tra hỏi vừa rồi.
Sự bao dung và thấu hiểu đầy bề trên này khiến ông ta trông giống hệt một vị mục sư trong tòa giải tội.
Kiên nhẫn khuyên bảo một con chiên lạc lối.
“Người trẻ tuổi nôn nóng muốn thể hiện bản thân là điều có thể hiểu được. Nhưng đừng đi đường tà.”
“Chuyện hôm qua, tôi không muốn nhìn thấy lần thứ hai.”
Yến Trầm tiếp tục nói, ngón tay vô thức mân mê chiếc cúc áo trên cùng của áo sơ mi.
“Phải chân đạp đất thì mới đi được đường dài.”
Tôi nhìn chằm chằm vào ngón tay đang mân mê cúc áo của ông ta.
Ngăn cách bởi một lớp vải mỏng, ở đó giấu một sợi dây xích cơ thể.
“Vâng.”
Tôi hơi cúi đầu, che đi cảm xúc x/ấu xa đang cuộn trào trong đáy mắt.
“Về làm việc đi.”
Yến Trầm phẩy tay.
Trong khung trò chuyện WeChat, tin nhắn chưa đọc đã chất cao thành núi.
Tin nhắn cuối cùng dừng lại ở hai phút trước.
【Ngoan, em không trả lời anh, là vì anh già, quá tẻ nhạt sao?】
【Z: Không có.】
【189 Con chó ngốc ức chế d/ục v/ọng: Ngoan, anh muốn nghe giọng em. Dù chỉ một câu thôi.】
Được đằng chân lân đằng đầu.
Cổ họng đ/au nhói như bị d/ao c/ắt mỗi khi nuốt nước bọt.
【Z: Không tiện.】
Tôi tiện tay mở album ảnh, tìm ra một bức ảnh chụp lúc nằm viện năm ngoái gửi qua.
Ga giường trắng tinh chiếm hơn nửa khung hình, mu bàn tay trái cắm kim truyền dịch, ống dẫn trong suốt kéo dài lên trên, nối với túi th/uốc đã gần cạn.
Phía trên khung trò chuyện lập tức hiện lên dòng chữ “Đối phương đang nhập”.
【189 Con chó ngốc ức chế d/ục v/ọng: Em bị sao vậy? Tại sao lại ở b/ệnh viện? B/ệnh viện nào? Anh qua tìm em ngay đây!】
【189 Con chó ngốc ức chế d/ục v/ọng: Ngoan, nói gì đi, bên cạnh em có ai chăm sóc không? Em có sao không?】
Bức ảnh này khơi gợi lại những ký ức không mấy vui vẻ.
Cha mẹ tôi trong mắt người ngoài là một cặp vợ chồng kiểu mẫu.
Thời trẻ họ từng có quãng thời gian yêu đương nồng ch/áy.
Nhưng mặt trái của lãng mạn là phong lưu, cuối cùng của đa cảm là đa nghi.
Đôi tiên đồng ngọc nữ cũng có ngày nhìn nhau chán gh/ét.
Cuối cùng đến cả ánh mắt lạnh lùng cũng không còn, bắt đầu mạnh ai nấy chơi.
Tôi từng tận mắt nhìn thấy cha đặt một cô gái trạc tuổi tôi lên đùi,
Cũng từng thấy mẹ dẫn một chàng trai trẻ lạ mặt về nhà hôn hít.
Sau đó tôi thi đỗ đại học ở xa, từ đó không bao giờ quay về nữa.
Tôi bẩm sinh thể chất yếu, có virus cúm nào là người đầu tiên dính chưởng.
Trận sốt cao năm ngoái đến cực kỳ nguy hiểm, tôi một mình truyền nước, sốt đến mức ý thức mơ hồ, m/a xui q/uỷ khiến thế nào lại gửi bức ảnh này cho cha.
Sau một hồi lâu, ông ta gọi điện đến.
Âm thanh nền vô cùng ồn ào, có tiếng cười khúc khích của phụ nữ và tiếng ly rư/ợu va chạm.
“Đừng học theo mẹ mày.”
Ông ta nói lắp bắp ở đầu dây bên kia.
“Chưa cưới đã chửa, b/ắt c/óc một người đàn ông đang độ xuân thì để kết hôn với mình, mất mặt.”
Tôi cúp điện thoại.
Ngày hôm sau, có lẽ ông ta đã tỉnh rư/ợu, biết mình lỡ lời nên chuyển cho tôi một khoản tiền lớn.
Tôi nhấn nút hoàn trả.
Từ đó về sau, tôi không bao giờ chủ động liên lạc với họ nữa.
Sáng tác của tôi cũng ngày càng cực đoan, nét vẽ gay gắt cùng phối màu táo bạo lại nhận được sự yêu thích của không ít người.
*Rung*.
Tiếng điện thoại rung kéo tôi trở về thực tại.
【189 Con chó ngốc ức chế d/ục v/ọng: Ngoan? Sao em không nói gì? Có phải đ/au lắm không?】
【189 Con chó ngốc ức chế d/ục v/ọng: Nói cho anh biết em đang ở đâu. Anh hứa sẽ không xuất hiện trước mặt em, anh chỉ đứng ngoài phòng b/ệnh nhìn một cái, x/ác nhận em an toàn là được rồi.】
【Z: Chưa ch*t.】
Tôi rõ ràng chỉ muốn hắn đừng đòi nghe giọng nữa.
Tại sao tim lại đ/ập nhanh thế này, là vì nhớ lại những chuyện cũ rích đó sao?
“Phiền thật.”
Tôi lẩm bẩm một câu.
Thứ Sáu, tôi tăng ca đến tận đêm khuya, đi lấy nước nóng để uống th/uốc.
Nhưng lại nghe thấy tiếng nói chuyện hạ thấp trong phòng trà.
“Cậu, chuyện danh sách đó, nhờ cậu cả đấy.”
“Nếu không phải con nhỏ Tô Dã đó quá liều mạng, thì tôi đã được xét chuyển chính thức rồi.”
“Dễ thôi, dễ thôi.” Vương Hoa cười nịnh nọt.
“Việc của cháu chính là việc của chú. Vả lại, cháu là người của Tổng giám đốc Yến nhỏ mà.”
Tôi dừng bước, đứng trong bóng tối của hành lang.
Tổng giám đốc Yến?
Yến Trầm?
“Ôi, đừng nói bậy.” Bạch Vi Vi nũng nịu một tiếng, nhưng trong giọng điệu tràn đầy vẻ đắc ý,
“Anh ấy chỉ thấy, cháu hợp ý anh ấy hơn một vài người khác thôi.”
“Anh ấy còn nói, đợi xử lý xong việc trong tay sẽ đề bạt chú đấy.”
Vương Hoa cười không khép được miệng.
“Cái con nhỏ Tô Dã đó, cả ngày chỉ biết làm mấy trò rác rưởi để thu hút sự chú ý. Tổng giám đốc Yến nhỏ hôm đó xem bản thảo của nó, trực tiếp phán một câu ‘lộn xộn’. Cháu yên tâm, ngày mai kết quả sẽ có ngay thôi.”
Đây chính là đá/nh giá thật lòng của Yến Trầm về những bản vẽ của tôi sao?
Những vẻ ngoan ngoãn, ỷ lại kia, có bao nhiêu phần là diễn cho tôi xem?
Tôi suýt chút nữa đã tin rằng trên đời này có sự chung thủy tuyệt đối.
Tôi không nghe tiếp nữa.
Tất nhiên cũng không nghe thấy Vương Hoa thở dài.
“Cũng không biết tập đoàn điều động thế nào, tin nội bộ trước đó là nói Tổng giám đốc Yến nhỏ, sao lại là vị này đến.”
“Đúng vậy, anh ấy còn nói muốn đưa cháu đi dạo phố, sao lại bị điều ra nước ngoài rồi.”
Giọng Bạch Vi Vi đầy vẻ tiếc nuối.