Ngô Tiện dùng tay trái điều khiển vô lăng, tay phải ấn ch/ặt vào bụng, m/áu tươi không ngừng thấm ra giữa những kẽ ngón tay. Tôi thất thanh kêu lên: "Anh bị trúng đạn rồi!"
Ngô Tiện cố gắng gượng sức lực, xoay vô lăng đưa xe rời khỏi trục đường chính, rẽ vào một con đường nhỏ vắng vẻ. Xe chạy một mạch, cuối cùng dừng lại ở cửa đ/ập của một hồ cá. Bóng chiều lờ mờ, gió đêm se lạnh, núi rừng tĩnh mịch lặng tờ.
Anh thở dốc, giọng đ/ứt quãng: "Còn nửa tiếng nữa mới đến Lạp Mãnh, anh không còn sức lái xe nữa. Trong cốp có hộp c/ứu thương, em giúp anh cầm m/áu và khâu vết thương trước, lát nữa đổi em lái."
Tôi không chút do dự, dìu anh ra hàng ghế sau. Ngô Tiện có lẽ đã lường trước chuyến đi c/ứu tôi lành ít dữ nhiều nên chuẩn bị th/uốc men rất đầy đủ, cả dụng cụ khâu cơ bản cũng có sẵn. Nước mắt không tự chủ được mà rơi lã chã, không phân biệt được là vì sợ hãi, vì đầy ắp ân h/ận, hay trộn lẫn với những cảm xúc khó tả khác.
Tôi sát trùng và làm sạch vết thương cho anh, đầu ngón tay dính đầy m/áu, lại đưa tay quệt ngang mặt một cách hỗn lo/ạn, rồi đưa cho anh cuộn băng gạc: "đ/au thì cắn lấy. Anh nhịn một chút, em làm nhanh thôi."
Không trúng chỗ hiểm, đạn chỉ sượt qua da th!t, nhưng mất đi một mảng th!t như vậy, nếu không điều trị kịp thời, nhỡ nhiễm trùng thì dù không ch*t cũng mất nửa cái mạng. Tôi sợ anh ngất đi nên đành tìm chuyện để nói: "Anh sớm đã biết em không phải Tiêu Đào rồi. Tại sao còn c/ứu em?"
Anh thoi thóp, nhưng vẫn mang theo ý cười: "Bởi vì... em là Tiêu D/ao."
"Bác sĩ chủ trị khoa tim mạch B/ệnh viện Nhân dân tỉnh, c/ứu người là sở trường của em mà, anh nhớ không nhầm chứ?"
"Thế này không phải c/ứu anh, mà là... c/ứu chính mình..."
Tôi chợt cứng đờ. Hệ thống vang lên ngay lúc này:
【Hệ thống: Bác sĩ Tiêu D/ao! Chúc mừng hoàn thành thông báo hệ thống ②! Cô đã phá hủy thành công sự hợp tác của hai bên!】
【Tôi: Rốt cuộc chuyện này là sao? Sao Ngô Tiện lại quen tôi!】
【Hệ thống⚠️: Xin lưu ý, cô vẫn chưa xoay chuyển được thiết lập nhân vật nam chính trở thành người x/ấu, nhiệm vụ hệ thống thiếu một không được, nếu tiếp tục vi phạm sẽ ảnh hưởng đến kết cục cuối cùng!】
【Tôi: Tại sao Ngô Tiện lại quen tôi!】
【Lời tiên tri hệ thống (có thể trích xuất): Người xuất hiện trong cuộc đời cô, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.】
Ngô Tiện bên cạnh hơi thở dài dần, chìm vào giấc ngủ sâu. Tôi nắm ch/ặt vô lăng, lái xe dọc theo con đường núi quanh co chậm rãi đi xuống, trong khoang xe tĩnh lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường. Tầm nhìn vươn dài về phía trước, ánh đèn vàng ấm áp của quốc lộ dưới chân núi đ/âm xuyên qua màn đêm, những con đường lớn thông suốt hiện rõ trước mắt.
Tôi gọi cho Trần Siêu, cậu ta nói đã đợi ở ngã rẽ dưới chân núi rồi. Chỉ mười phút sau, tôi đã nhìn thấy biển số xe quen thuộc bên đường, ở ngã rẽ còn đứng một nhóm người đã đợi từ lâu. Tôi từ từ đạp phanh, xe dừng hẳn, đầu ngón tay hơi tê cứng, ngẩn ngơ hạ cửa kính xe xuống.
Gió đêm tràn vào khoang xe, giọng tôi khàn đặc sau chặng đường căng thẳng, chỉ lặp lại một câu: "C/ứu Ngô Tiện trước."
Trần Siêu lập tức bước nhanh tới, đồng thời mở cửa xe cả trước và sau: "Nhanh nhanh nhanh, bế anh Tiện xuống, cẩn thận đừng va chạm. Chị Đào, chị sao rồi?"
"Không sao."
Lúc xuống xe chân tôi mềm nhũn, may mà Trần Siêu nhanh mắt nhanh tay, vươn tay đỡ lấy cánh tay tôi. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, tôi túm lấy tay cậu ta. Ngay khoảnh khắc này, những mảnh ký ức bùng n/ổ trong tâm trí. Trong tích tắc, quá khứ mờ mịt kia bỗng chốc trở nên rõ ràng.
Tôi theo bản năng siết ch/ặt cổ tay Trần Siêu, đầu ngón tay dùng lực đến trắng bệch, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cậu ta, giọng r/un r/ẩy: "Trần Siêu, năm đó sau khi Lương Mai gi*t Trần Việt, có phải có một người đã c/ứu cậu và Ngô Tiện không?"
Trần Siêu ngẩn ra một thoáng, chìm vào hồi ức ngắn ngủi: "Đúng vậy. Hôm đó mưa lớn, một nữ bác sĩ ở phòng y tế đi ngang qua đã lao vào c/ứu chúng tôi. Tôi chỉ nhớ cô ấy đội mưa, ôm tôi chạy trên phố, chuyện sau đó tôi không nhớ rõ nữa, cuối cùng là anh Tiện chịu đựng đầy thương tích, cõng tôi từng bước đi bộ trở về trại trẻ mồ côi."
Không phải mơ.
Hóa ra từ trước đến nay chưa từng là giấc mơ hư ảo.
Tôi không hề bị ảo giác, tôi thực sự đã quay về quá khứ thảm khốc đó.
Cơn đ/au nhói buốt ập đến toàn bộ đại n/ão, khung cảnh trước mắt bắt đầu quay cuồ/ng. Tiếng gọi lo lắng của Trần Siêu bên tai ngày càng xa xăm, như cách một lớp sương nước dày đặc, mơ hồ và hư ảo.
"Chị Đào! Chị Đào chị tỉnh lại đi! Người đâu, mau qua giúp một tay!"
Lúc này, rốt cuộc là á/c mộng, hay là quá khứ chân thực?
Tôi ngẩn ngơ bước đi trên con đường đ/á xanh giữa đêm khuya. Ngẩng đầu nhìn, bầu trời đêm trong vắt, trăng sáng treo cao, sao thưa thớt, cảnh đêm tĩnh mịch an lành. Người qua lại trên đường không dứt, nhưng không một ai có thể nhìn thấy sự tồn tại của tôi, tôi như một linh h/ồn cô đ/ộc du hành ngoài thế gian.
Trên người vẫn là bộ quần áo lúc xuống núi, vết m/áu chưa khô của Ngô Tiện dính trên vải, nhắc nhở tôi mọi chuyện vừa trải qua không hề hư ảo. Phía trước bỗng hiện lên làn sương m/ù trắng xóa, giữa làn sương, hai bóng dáng mảnh khảnh, một lớn một nhỏ, chậm rãi hiện ra. Người đàn ông từ từ quay đầu, là Từ Trí Giang khi còn trẻ.