Tôi nằm viện ba ngày, Uông Hủ không xuất hiện lấy một lần. Ngày xuất viện, anh ta cuối cùng cũng đến. Anh ta xách theo một giỏ trái cây, vẻ mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và áy náy.

"Tinh Tinh, xin lỗi em, điện thoại anh hết pin nên không thấy tin nhắn của em. Thần Thần bị viêm phổi cấp, phải nhập viện, anh cứ phải túc trực bên cạnh thằng bé."

Tôi nhìn anh ta, không thốt nên lời. Anh ta tưởng tôi vẫn còn gi/ận, liền dịu giọng: "Được rồi, đừng dỗi nữa. Em nhìn xem, sao lại bất cẩn thế, làm bản thân ra nông nỗi chật vật thế này?"

Chật vật? Tôi vì ai mà mới ra nông nỗi này?

Tôi nhìn thẳng vào anh ta, bình tĩnh lên tiếng: "Uông Hủ, chúng ta chia tay đi."

Anh ta sững người, như thể nghe không rõ: "Em nói gì cơ?"

"Tôi nói là chia tay." Tôi lặp lại lần nữa, "Tôi mệt rồi, tôi không muốn tiếp tục sống những ngày tháng như thế này nữa."

Sắc mặt Uông Hủ lập tức trầm xuống: "Miêu Tinh, em lại đang làm lo/ạn cái gì? Chỉ vì anh không chăm sóc em kịp thời sao? Anh đã giải thích rồi, Thần Thần bị b/ệnh rất nặng!"

"Vậy tôi bị b/ệnh không nặng sao? Tôi sốt gần 40 độ, gọi điện cho anh, lúc đó anh đang ở đâu?"

"Anh..." Anh ta nghẹn lời, rồi lại tìm được lý do, "Thần Thần là trẻ con, thằng bé cần được chăm sóc hơn em!"

"Vậy ra là thế? Vậy nên tôi đáng bị vứt bỏ? Uông Hủ, anh là cảnh sát đặc nhiệm, anh vĩ đại, anh trọng tình trọng nghĩa. Còn tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường, tôi ích kỷ, tôi m/áu lạnh, tôi không xứng với anh. Chúng ta chấm dứt tại đây đi."

Tôi hất tay anh ta ra, quay người bước đi. Anh ta đuổi theo từ phía sau, nắm ch/ặt lấy tôi: "Miêu Tinh, em không thể đối xử với anh như vậy! Tình cảm 6 năm của chúng ta, em nói chia tay là chia tay sao?"

"6 năm?" Tôi ngoái đầu, cười thê lương, "Một tháng nay, thời gian anh ở bên mẹ con Khương D/ao còn nhiều hơn cả 6 năm qua bên tôi. Uông Hủ, anh tự hỏi lòng mình xem, rốt cuộc anh đang làm tròn trách nhiệm, hay là đang tận hưởng cảm giác làm đấng c/ứu thế?"

Câu nói này dường như đã đ/âm trúng tim đen anh ta, mặt anh ta tái mét, buông tay tôi ra.

Tôi cứ ngỡ chúng tôi đã thực sự kết thúc. Nhưng tôi đã đá/nh giá thấp "tinh thần trách nhiệm" của anh ta.

Chỉ vài ngày sau, Uông Hủ lại tìm đến tôi. Anh ta nói với tôi rằng b/ệnh tình của Thần Thần đã chuyển biến x/ấu.

"Kết quả chụp CT n/ão trước đó ở b/ệnh viện quân khu cho thấy có một bóng mờ trong sọ, lúc đó bác sĩ khuyên nên theo dõi. Nhưng gần đây Thần Thần cứ kêu đ/au đầu, nôn mửa, chụp cộng hưởng từ tăng cường thì thấy bóng mờ đó đã lớn lên, nghi ngờ cao là... u n/ão."

Tim tôi đ/ập mạnh một nhịp. Là một bác sĩ ngoại th/ần ki/nh, tôi hiểu rõ điều này có nghĩa là gì.

"Khương D/ao đã suy sụp ngay tại chỗ, giờ cả người gần như gục ngã. Tinh Tinh, em là bác sĩ giỏi nhất trong lĩnh vực này, em nhất định phải c/ứu Thần Thần."

Anh ta nắm ch/ặt lấy tay tôi, lực mạnh đến mức như muốn bóp nát xươ/ng cốt tôi vậy. Tôi theo bản năng muốn rút tay lại: "Uông Hủ, anh nên tìm trưởng khoa của chúng tôi, ông ấy là người có uy tín trong lĩnh vực này."

"Không!" Anh ta nhìn tôi đầy cố chấp, "Anh tin em, anh chỉ tin em thôi. Con của lão Trình, anh nhất định phải giao cho người anh tin tưởng nhất."

"Uông Hủ, anh làm vậy là trái nguyên tắc! Người nhà b/ệnh nhân không được chỉ định bác sĩ, hơn nữa... tôi là... bạn gái cũ của anh, điều này không đúng quy định."

"Quy định là ch*t, người là sống!" Hai mắt anh ta đỏ ngầu, gần như đang khẩn cầu, "Tinh Tinh, coi như anh c/ầu x/in em. Chỉ cần em chịu c/ứu Thần Thần, em bắt anh làm gì cũng được. Chúng ta không chia tay nữa, chúng ta kết hôn ngay đi, được không?"

Anh ta dùng tương lai của chúng tôi để đổi lấy một ca phẫu thuật cho đứa trẻ.

Tôi nhìn vẻ hèn mọn của anh ta, trong lòng ngũ vị tạp trần. Tôi h/ận sự không phân biệt được nặng nhẹ của anh ta, h/ận sự trói buộc đạo đức của anh ta, nhưng tôi... vẫn mềm lòng.

Tôi là một bác sĩ. C/ứu người giúp đời là thiên chức của tôi. Tôi không thể trơ mắt nhìn một đứa trẻ ch*t trước mặt mình.

"Tôi cần xem b/ệnh án và dữ liệu hình ảnh trước." Tôi buông lời.

Anh ta lập tức dúi xấp tài liệu vào tay tôi, như trút được gánh nặng. Tôi nhìn những tấm phim đó, lông mày càng nhíu ch/ặt. Vị trí khối u vô cùng hiểm hóc, nằm sát các vùng chức năng và mạch m/áu quan trọng, độ khó của ca mổ cực cao, rủi ro vô cùng lớn. Chỉ cần sơ suất một chút, đứa trẻ có thể bị liệt ngay trên bàn mổ, thậm chí... không thể xuống được bàn mổ.

Tôi kể lại toàn bộ rủi ro cho Uông Hủ nghe.

"Tỷ lệ thành công của ca mổ chưa đến 30%. Ngay cả khi thành công, cũng có thể để lại di chứng nghiêm trọng, ví dụ như liệt nửa người, mất ngôn ngữ..."

Uông Hủ nghe xong, im lặng rất lâu. Tôi tưởng anh ta sẽ lùi bước, sẽ tìm ki/ếm một phương án an toàn hơn. Nhưng anh ta ngẩng đầu, nhìn tôi, trong ánh mắt có một sự đi/ên cuồ/ng "được ăn cả ngã về không".

"Tinh Tinh, những rủi ro này, đừng nói cho Khương D/ao biết."

Tôi sững sờ: "Tại sao? Cô ấy là người giám hộ của đứa trẻ, cô ấy có quyền được biết!"

"Cô ấy đã sắp suy sụp rồi, không thể chịu đựng thêm bất cứ đả kích nào nữa!" Uông Hủ nắm lấy vai tôi, lắc mạnh, "Anh không quan tâm rủi ro gì, di chứng gì, anh chỉ cần Thần Thần sống sót! Em phải thành công, chỉ được phép thành công, không được phép thất bại!"

"Uông Hủ, anh đi/ên rồi!" Tôi không thể tin vào tai mình, "Đây là phẫu thuật, không phải diễn tập! Tôi không phải thần thánh, tôi không thể đảm bảo thành công 100%!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
7 Chuộc tội Chương 12
8 Câu cá Chương 7
12 Lên nhầm xe. Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trợ lý bảo tôi mang thai con của chồng hờ

Chương 7
Giới thiệu: Hạ Thanh Thu, phu nhân của tổng tài Cố Ngôn Thành, vốn duy trì một cuộc hôn nhân trên danh nghĩa. Cô thư ký nhỏ Lâm Nhu Mỹ đột ngột mang thai, công khai quỳ gối ép cung, thậm chí còn được mẹ chồng gây áp lực. Hạ Thanh Thu bình tĩnh phản kích, nhưng lại bàng hoàng phát hiện đứa trẻ trong bụng cô ta lại có DNA trùng khớp với Cố Ngôn Thành. Ngay lúc đó, Cố Ngôn Thành vạch trần sự thật về âm mưu đánh cắp tinh trùng. Cuối cùng, Hạ Thanh Thu tiêu sái ly hôn, tận hưởng sự tự do tài chính, còn Lâm Nhu Mỹ phải chịu cảnh tù tội. Một câu chuyện hào môn ngược luyến đầy kịch tính với những cú lật kèo mãn nhãn.
Hiện đại
0