Khi đó, tôi đang tựa vào lòng mẹ, lắng nghe bố đọc tập thơ tôi yêu thích nhất.
Tôi ra đi rất thanh thản, không chút đ/au đớn.
Tôi thậm chí còn mơ một giấc mơ.
Trong mơ, tôi trở lại khuôn viên trường đại học.
Ánh nắng vừa đẹp, hoa anh đào nở rộ.
Chàng thiếu niên mặc áo sơ mi trắng ấy, đạp xe dừng lại trước mặt tôi, cười rạng rỡ.
"Bạn học Miêu Tinh, tớ thích cậu, chúng mình quen nhau nhé."
Tôi mỉm cười gật đầu.
Đó là dáng vẻ đẹp nhất của anh ấy trong ký ức của tôi.
Cũng là lời từ biệt cuối cùng của tôi dành cho anh ấy.