Trước đây hắn đứng trên bờ, đẩy tôi xuống nước, rồi thay bộ y phục sạch sẽ bước ra trước mặt mọi người, nói rằng hắn nguyện ý cưới tôi.
Giờ đây hắn bị Đoan Vương nắm tay dắt đi, ngay cả tư cách che giấu những vết tích trên người cũng không còn.
Lẽ ra tôi phải thấy hả hê.
Nhưng tôi lại không hả hê như mình tưởng.
Cục tức nghẹn trong lòng đã tan bớt, nhưng vẫn chưa tan hẳn.
Một người đã từng bị h/ủy ho/ại, dù có tận mắt thấy kẻ th/ù ngã xuống bùn lầy, cũng không thể lập tức trở lại thành cô gái trong sáng rạng rỡ như xưa.
Bi kịch của Lục Nghiên Chu không dừng lại ở bữa tiệc hôm đó.
Đoan Vương như thể vừa có được món đồ chơi vừa ý nhất, h/ận không thể lúc nào cũng mang theo bên mình.
Yến tiệc trong cung mang hắn đi.
Phủ Vương thưởng hoa mang hắn đi.
Các nhà mở tiệc mời Đoan Vương, ông ta cũng mang Lục Nghiên Chu đi.
Lần nào cũng thay y phục khác nhau.
Khi thì áo choàng voan mỏng màu đỏ tươi, khi thì trường sam màu nhạt thêu chỉ bạc, có khi thậm chí chỉ dùng một dải đai ngọc thắt lỏng ngang eo, vạt áo hở nửa, ngay cả việc che đậy cũng trở thành trò cười.
Những bộ y phục ấy, bộ nào cũng đắt đỏ, chất liệu là cống đoạn, đường thêu là do tú nương trong cung thực hiện, ngay cả ngọc bội cũng là ngọc dương chi thượng hạng.
Nhưng khoác lên người Lục Nghiên Chu, chúng không giống ân tứ, mà giống xiềng xích.
Đoan Vương càng sủng ái hắn, hắn càng không còn dáng vẻ con người.
Trước kia Lục Nghiên Chu xuất môn, bên cạnh luôn có người khen hắn là chi lan ngọc thụ.
Giờ đây khi hắn xuất hiện trong tiệc, tất cả mọi người đều sẽ im lặng một thoáng, sau đó lén lút trao đổi ánh mắt.
Có người giả vờ không nhìn thấy.
Có người tỏ vẻ thương cảm.
Có người trong mắt toàn là hứng thú xem trò vui.
Những người đó trước kia khen tài học của hắn, khen hắn đoan chính, khen hắn là quân tử.
Giờ đây vẫn khen hắn.
Chỉ là đổi cách khen.
"Lục công tử mặc bộ y phục này trông thật xinh đẹp."
"Vương gia thật có phúc khí."
"Người như thế này, thảo nào Vương gia lại thích."
Lục Nghiên Chu ban đầu còn r/un r/ẩy, còn mặt c/ắt không giọt m/áu, còn theo bản năng né tránh những ánh nhìn đó.
Về sau hắn dần không né tránh nữa.
Vì né tránh cũng vô dụng.
Đoan Vương không cho phép hắn né tránh.
Có một lần, hắn vô tình làm đổ chén rư/ợu trong tiệc, làm ướt vạt áo.
Hắn theo bản năng muốn lui xuống thay y phục.
Đoan Vương lại cười bảo người lấy khăn tay, tự tay lau cho hắn.
Từ cổ áo, đến ng/ực, rồi đến bên hông.
Toàn bộ tân khách ngồi xem im phăng phắc.
Lục Nghiên Chu nhắm mắt, lông mi run lên dữ dội.
Đoan Vương cúi đầu nói gì đó bên tai hắn,
Khoảnh khắc ấy, sắc mặt Lục Nghiên Chu trắng đến mức gần như trong suốt.
Hắn cuối cùng cũng hiểu, mình không bao giờ có thể trở lại làm vị Lục công tử ngày xưa nữa.
Những người kia vẫn ngồi trong tiệc, y quan chỉnh tề, nói cười như thường, nhưng ánh mắt của họ đã nhìn thấu hắn.
Nhìn thấu những vết tích trên người hắn, cũng nhìn thấu hắn giờ đây chẳng qua chỉ là một món đồ m/ua vui bên cạnh Đoan Vương.
Lần thứ ba Tạ Lâm Xuyên nhắc đến Lục Nghiên Chu với tôi, đã là giữa mùa hạ.
Sính lễ của nhà họ Tạ bày kín nửa gian phòng.
Mẫu thân ở ngoài nói chuyện với Tạ phu nhân, tiếng cười từ sau rèm truyền vào, nhẹ nhàng mềm mại, như chút gió ấm cuối cùng thổi đến trong ngày xuân.
Tạ Lâm Xuyên đứng ở cửa, không bước vào.
Chàng nhìn tôi, thấp giọng hỏi: "Nàng còn muốn nghe tiếp không?"
Tôi nhìn cây hải đường ngoài cửa sổ, hoa đang nở rộ.
Kiếp trước Lục phu nhân không cho tôi trồng hải đường, nói màu hoa quá diễm lệ, không hợp với người danh tiếng không trong sạch như tôi.
Kiếp này, hải đường trong phủ Thẩm nở hết cây này đến cây khác, không ai đến bẻ cành nó cả.
Tôi khẽ nói: "Nghe lần cuối cùng thôi."
Tạ Lâm Xuyên trầm mặc một lát, gật đầu.
Tin tức lần cuối, là Đoan Vương mở tiệc trong vương phủ.
Hôm đó, Lục Nghiên Chu mặc một bộ áo mỏng màu trắng trăng, bị Đoan Vương dẫn vào tiệc.
Bộ y phục đó nhìn từ xa giống với y phục trắng hắn từng mặc trước kia, nhưng nhìn gần lại nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng, cổ áo lỏng lẻo, eo chỉ thắt một dải đai ngọc, gió thổi qua, cả người hắn như một tờ giấy bị vò nhàu rồi lại trải phẳng.
Đoan Vương bắt hắn ngồi cạnh mình, tự tay rót rư/ợu cho hắn.
Một chén.
Hai chén.
Ba chén.
Lục Nghiên Chu không dám không uống.
Uống đến cuối, sắc mặt hắn trắng bệch, khóe mắt ửng đỏ, tay cầm chén rư/ợu run đến mức rư/ợu tràn ra ngoài.
Đoan Vương cười vuốt tóc hắn.
"Nghiên Chu trước kia chẳng phải rất giỏi làm thơ sao? Hôm nay cũng làm một bài, viết xem bản vương đối xử với ngươi tốt hay không."
Cả tiệc im lặng.
Trong những người đó, có bạn học cũ của Lục Nghiên Chu, có trưởng bối từng khen tài học của hắn, cũng có phu nhân từng muốn gả con gái cho hắn.
Tất cả đều nhìn hắn.
Môi Lục Nghiên Chu r/un r/ẩy hồi lâu, không thốt nổi một chữ.
Từ đó về sau, trong kinh thành không còn người tên Lục Nghiên Chu nữa.
Chỉ còn Lục lang được nuôi trong viện sâu bên cạnh Đoan Vương, thỉnh thoảng mới bị mang ra cho người ta nhìn một cái.
Tôi nghe xong, im lặng rất lâu.
Tạ Lâm Xuyên đứng bên cạnh tôi,
cũng cùng tôi im lặng rất lâu.
Cuối cùng, chàng khẽ hỏi: "Đủ chưa?"
Tôi nhắm mắt lại.
"Đủ rồi."
Thực sự đủ rồi.
Tôi tận mắt thấy Lục Nghiên Chu bước vào địa ngục dành cho hắn, cũng tận tai nghe thấy hắn không bao giờ có thể trở lại làm vị quân tử ôn nhu đoan chính kia.
Hắn sau này sống hay ch*t, khóc hay đi/ên, tiếp tục bị Đoan Vương mang đến tiệc cho người ta ngắm, hay mục nát trong viện sâu của vương phủ, đều không còn liên quan đến tôi nữa.
Tôi nên bước về phía trước rồi.
Ngày thành hôn, Tạ Lâm Xuyên cưỡi ngựa đến đón tôi.