Ông ta không quỳ, đứng ở cửa, hốc mắt đỏ hoe.

“Vân Chiêu, là ngoại tổ có lỗi với hai mẹ con con, cả đời này của ngoại tổ, việc làm trái lương tâm duy nhất chính là hổ thẹn với hai người.”

Nước mắt ông ta rơi xuống, môi r/un r/ẩy.

“Con có thể tha thứ...”

Ông ta chưa nói xong, ta đã ngắt lời.

“Ông đi đi, ta sẽ không tha thứ cho ông, cũng không đồng tình với ông, sau này ai sống cuộc đời nấy, đừng tới đây nữa.”

So với phụ thân, ta h/ận ông ta hơn.

Mẫu thân đến lúc ch*t vẫn còn niệm về ngoại tổ và ngoại tổ mẫu.

Đêm xuống, trong trạch đệ tĩnh lặng hẳn.

Ta ngồi trong phòng, thắp một ngọn đèn.

Trên bàn bày bức chân dung của người, đôi mày nhu hòa, khóe miệng mang theo nụ cười.

Ta vươn tay khẽ vuốt ve bức họa: “Mẹ, người hãy yên nghỉ, th/ù này con gái đã báo cho người rồi.”

Gió lay động ánh nến, mẫu thân trên bức họa dường như đang bảo ta đừng khóc.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, không nhanh không chậm.

Bùi Hành đẩy cửa bước vào.

Cách biệt nửa năm, hắn mới trở về kinh.

Hắn nhìn bức chân dung trên bàn, không hỏi thêm gì, ngồi xuống đối diện ta.

“Để nàng đợi lâu rồi.”

Chúng ta cứ ngồi như thế, chẳng ai nói lời nào.

Qua rất lâu, hắn mới chậm rãi lên tiếng: “Sau này có dự định gì không?”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn: “Tiếp tục làm Thượng cung.”

“Ta muốn thay ngươi canh giữ thiên hạ này.”

Ta dừng lại một chút, ngước mắt nhìn hắn: “À đúng rồi, ngươi đã hứa với ta rồi đấy, không được ch*t trước ta.”

Hắn nhếch môi, vươn tay cầm lấy bình rư/ợu, rót cho mình một chén, rồi lại rót cho ta một chén.

“Được, chúng ta cùng sống đến đầu bạc.”

Ta nâng chén rư/ợu, khẽ chạm vào thành chén của hắn, uống một hơi cạn sạch.

Thế gian này dù mưa gió có lớn đến đâu, cuối cùng vẫn có người vì ta mà che ô.

Đường đời này dù có dài đến mấy, cuối cùng vẫn có người cùng ta đi đến tận cùng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
7 Chuộc tội Chương 12
8 Câu cá Chương 7
12 Lên nhầm xe. Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng lương năm nghìn, mẹ chồng vừa đến đã tra hỏi tôi tiêu tiền vào đâu?

Chương 12
Giới thiệu: Đây là câu chuyện có thật về Lâm Vãn, một bà mẹ toàn thời gian. Cô từ bỏ công việc để chăm con, chồng mỗi tháng chỉ đưa năm nghìn tệ chi phí sinh hoạt, nhưng lại bị mẹ chồng xúi giục, nghi ngờ và giám sát. Từ sổ sách, băng ghi âm cho đến phản kháng bằng pháp luật, cô thu thập bằng chứng để đệ đơn ly hôn, cuối cùng giành lại quyền nuôi con, tài sản và lòng tự trọng, thành công trở lại nơi làm việc, hiện thực hóa sự độc lập và trưởng thành của phụ nữ. Câu chuyện vạch trần sâu sắc cuộc khủng hoảng niềm tin và sự kiểm soát trong hôn nhân, mang lại nguồn cảm hứng và sức mạnh cho độc giả.
Tình cảm
0