“Là giả thì tốt, tôi có thể yên tâm đẩy thuyền cặp đôi Kiều-Bạch rồi.”
Sau đó, cô ấy kể cho tôi nghe những khoảnh khắc ngọt ngào của cặp đôi Kiều-Bạch. Ở phim trường, có một nữ diễn viên vào nghề nhiều năm gây khó dễ cho Bạch Tư Tư. Kiều Hành đã mời hàng trăm nhân viên trong đoàn phim đi ăn, đồng thời lạnh nhạt với nữ diễn viên kia. Sau đó, nữ diễn viên kia buộc phải xin lỗi Bạch Tư Tư.
Cánh săn ảnh cũng thường xuyên bắt gặp Bạch Tư Tư ra vào biệt thự của Kiều Hành. Nghe nói hai người sắp kết hôn rồi. Cô du học sinh chống cằm, cảm thán: “Người hâm m/ộ bảo Bạch Tư Tư nhìn lại con đường đã qua.”
“Bạch Tư Tư nhìn lại con đường đó, thấy đều là Kiều Hành đang hộ tống mình, lại càng yêu ảnh đế Kiều hơn.”
“Đúng rồi, còn có cánh săn ảnh chụp được họ đi thử váy cưới nữa.”
“Biết đâu sắp kết hôn thật rồi.”
Tôi tháo kính, xoa xoa đuôi mắt nhức mỏi, nhẹ nhàng đ/ập tan ảo tưởng của cô ấy.
“Họ không kết hôn được đâu.”
“Tại sao?”
Tôi gập máy tính lại, nhìn ra cây ngô đồng sum suê cành lá ngoài cửa sổ.
“Chừng nào Kiều Hành chưa ly hôn, họ sẽ không thể kết hôn.”
Cô du học sinh sững sờ rất lâu, rồi mới thẹn quá hóa gi/ận.
“Cô tung tin đồn nhảm cái gì thế, người sáng mắt đều nhìn ra Kiều Hành thích Bạch Tư Tư, nếu anh ta có vợ, tại sao không đứng ra đính chính về Bạch Tư Tư?”
“Tôi thật sự phục cô luôn, nói như thể cô đang nằm dưới gầm giường nhà họ vậy.”
Tôi đứng dậy rót cho mình một ly nước lọc.
“Tôi không nằm dưới gầm giường nghe lén.”
Tôi giải thích với cô ấy từng chữ một.
“Tôi nằm trên giường của Kiều Hành.”
“Tôi chính là người vợ bị cắm sừng đó.”
“…”
Tuy nhiên, tôi sắp không còn là người vợ hợp pháp của anh ta nữa.
Sau khi kết thúc quãng thời gian du học ở nước ngoài, ba năm sau tôi mới liên lạc lại với người bạn cũ.
“Giúp tôi liên hệ một luật sư chuyên về các vụ án ly hôn.”
Bạn tôi gi/ận dữ: “Mẹ kiếp, cô bốc hơi ba năm trời, Kiều Hành sắp phát đi/ên rồi, cô vừa xuất hiện đã đòi ly hôn với anh ta, cô còn là con người không?”
Tôi cười nhạt.
“Ba năm nay chẳng phải anh ta đang yêu đương với Bạch Tư Tư sao?”
Đối phương im lặng một thoáng. Rõ ràng là không ngờ rằng ở nước ngoài tôi vẫn có thể xem được tin tức bát quái trong nước.
“Tôi phải nói với Kiều Hành một tiếng.”
“Tùy cô.”
Sau khi về nước, tôi kéo vali bước ra khỏi sảnh sân bay thì bị một người đàn ông đeo khẩu trang chặn lại. Tôi ngước mắt chạm vào đôi mắt sâu thẳm, tiều tụy kia, nhận ra ngay đó là Kiều Hành. Với địa vị của anh ta, việc tra c/ứu thông tin chuyến bay của một người là rất dễ dàng. Để không gây ra những tin tức không cần thiết, tôi lên xe của anh ta.
“Mỗi ngày anh đều sai người dọn dẹp phòng của em, còn tìm một bảo mẫu thích làm đồ ăn cay, em chắc chắn sẽ thích…”
“Kiều Hành,” tôi cố tình c/ắt ngang ảo tưởng coi như chưa có chuyện gì xảy ra của anh ta, “đừng dây dưa nữa, ly hôn đi.”
“Thủ tục pháp lý quá lâu, tôi không đợi được, anh cũng không đợi được.”
“Ý em là gì…” Kiều Hành không giữ được bình tĩnh, “Cái gì gọi là tôi không đợi được.”
“Bạch Tư Tư không giục anh kết hôn sao?”
“Anh làm lỡ dở cô ấy lâu như vậy, người hâm m/ộ của cô ấy đều đang giục anh mau chóng cưới cô ấy về nhà.”
“Anh đã lỡ dở tôi rồi, thì đừng lỡ dở thêm cô gái tiếp theo nữa.”
Kiều Hành nắm ch/ặt vô lăng, đôi mắt đỏ ngầu. Mãi lâu sau mới thốt ra một câu.
“Anh không làm lỡ dở em, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn với em.”
“Tư Tư rất ngoan ngoãn, sẽ không làm phiền em.”
“Em không thể sinh con, sau này Tư Tư sẽ để em nuôi con của cô ấy, thỏa mãn giấc mơ làm mẹ của em, hơn nữa, anh cũng phải có trách nhiệm với em.”
Trong xe không khí lạnh rất mạnh, tôi ôm lấy vùng bụng sợ lạnh, nghĩ đến từng ly từng ly rư/ợu trắng đã cư/ớp đi sinh mạng đứa con của mình.
“Kiều Hành, anh đã bao giờ nghĩ rằng, sự có trách nhiệm của anh đối với tôi lại là một gánh nặng chưa?”
“Hơn nữa, tôi không cần con của anh và người khác để thỏa mãn giấc mơ của mình, giấc mơ của tôi đã tan vỡ vì anh rồi, cũng mong anh đừng s/ỉ nh/ục tôi thêm nữa.”
Kiều Hành nắm ch/ặt vô lăng, tốc độ xe tăng lên, tiếng động cơ gầm rú át cả giọng nói của tôi. Cho đến khi anh ta nhận được một cuộc điện thoại. Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc nức nở của Bạch Tư Tư.
“Anh ơi, có một ông chủ cứ ép em đi tiếp rư/ợu, em không muốn…”
“Em đừng sợ… anh qua ngay đây…”
Tôi nhìn thấy vẻ khó xử trên gương mặt Kiều Hành. Những năm qua, anh ta bảo vệ Bạch Tư Tư rất tốt. Ít nhất là không bắt cô ta phải uống rư/ợu đến hỏng cả cơ thể như tôi. Kiều Hành sợ tôi lại biến mất, nắm ch/ặt lấy hành lý của tôi, ép tôi đi cùng anh ta đến bàn tiệc.
Vừa vào cửa, Bạch Tư Tư đã lao vào lòng Kiều Hành.
“Anh ơi, em biết ngay anh sẽ không bỏ mặc em mà.”
Kiều Hành lúng túng nhìn người phụ nữ trong lòng, vô thức nhìn về phía tôi. Tôi có thể buông bỏ đoạn tình yêu khó quên đó, nhưng không có nghĩa là tôi muốn nhìn anh ta và Bạch Tư Tư ân ân ái ái.
“Đưa hành lý cho tôi…”
“Ôi, chị dâu cũng đến à.”
Một giọng nói thô tục c/ắt ngang lời tôi. Tôi thấy Tiêu Minh Viễn, thiếu gia nhà họ Tiêu từng gây khó dễ cho tôi cũng có mặt ở đó. Hắn nâng một ly rư/ợu, tiến về phía tôi.
“Ly rư/ợu này chắc chắn phải có người uống.”
Hắn liếc nhìn Bạch Tư Tư đang được Kiều Hành che chở trong lòng, chuyển hướng ly rư/ợu, đưa đến trước mặt tôi.
“Chị dâu, xem ra ly rư/ợu này chị phải uống rồi.”
“Cô ấy không uống được.”
Kiều Hành định nhận lấy ly rư/ợu: “Để tôi uống.”
Tiêu Minh Viễn lùi lại hai bước, cười x/ấu xa: “Chị dâu không uống, vậy thì Bạch Tư Tư phải uống thôi.”
“Bằng không, đừng hòng bước ra khỏi phòng bao này.”