“Lúc các người để Khương Vãn Vãn cầm Phán quan bút của ta mà nhận vạn người bái lạy, có từng nghĩ rằng ta vẫn còn sống không?”
“Hôm nay các người quỳ gối trước ta, cũng chẳng phải vì đ/au lòng cho ta.”
“Mà là vì Khương Vãn Vãn xong đời rồi.”
“Các người cuối cùng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.”
Mẹ ta khóc đến mức gần như không thở nổi.
“Không phải đâu, A Lê, không phải vậy…”
Ta ngắt lời bà.
“Phải.”
“Các người vĩnh viễn chỉ nhớ đến ta khi Khương Vãn Vãn không còn đường c/ứu vãn.”
“Đáng tiếc, ta đã không còn là Khương Lê luôn chờ đợi các người quay đầu lại nữa rồi.”
Ta giơ tay, Phong Đô ấn hạ xuống.
Ấn Tộc trưởng họ Khương vỡ làm đôi.
Cha ta hộc ra một ngụm m/áu tươi.
Mẹ ta kinh hãi ngẩng đầu.
“A Lê, con định làm gì?”
“Thanh toán.”
Giọng ta rất nhẹ.
“Âm đức mà Khương Vãn Vãn tr/ộm được, phải trả lại.”
“Các người giúp nó cư/ớp bút, khoét xươ/ng, h/iến t/ế để vào điện, cũng phải trả.”
Sinh tử bạ phán quyết.
Cha ta bị tước vị Tộc trưởng, phế bỏ bảy phần tu vi, bị áp giải đi canh giữ Vo/ng Xuyên hàn ngục.
Mẹ ta bị tước bỏ ấn chủ mẫu họ Khương, ngày ngày chịu hình ph/ạt âm châm xuyên xươ/ng.
Chẳng phải họ thích nói “nhẫn nhịn một chút là qua” sao?
Vậy thì hãy để họ cũng nhẫn nhịn đi.
Một ngày một kim.
Năm trăm năm.
Mẹ ta nghe xong phán quyết, cả người đổ ập xuống đất.
“A Lê, mẹ chịu không nổi đâu.”
Ta nhìn bà.
“Năm đó con cũng chịu không nổi.”
Bà hoàn toàn c/âm nín.
Tạ Vô Cữu đứng một bên, sắc mặt xám xịt.
Hắn đột nhiên quỳ xuống trước mặt ta.
“Khương Lê.”
“Ta n/ợ nàng Phán quan bút, cũng n/ợ nàng một mạng.”
“Nàng ph/ạt ta đi.”
Ta nhìn hắn.
Đã từng có lúc, ta thực sự rất yêu hắn.
Yêu đến mức khi miếng xươ/ng cuối cùng bị khoét đi, vẫn còn mong chờ hắn nương tay một lần.
Nhưng hắn không làm thế.
Giờ đây hắn quỳ trước mặt ta, ta lại chỉ thấy xa lạ.
“Tạ Vô Cữu.”
“Ngươi không n/ợ ta Phán quan bút.”
“Ngươi n/ợ ta năm trăm năm.”
Sinh tử bạ nhanh chóng đưa ra phán quyết dành cho hắn.
Kẻ khoét xươ/ng người, ki/ếm cốt nát vụn.
Từ nay xóa tên Diêm quân, đày xuống trần thế, trăm kiếp không được nhập tiên tịch Địa phủ.
Tạ Vô Cữu nhắm mắt lại, không c/ầu x/in thêm nữa.
Trước khi bị áp giải đi, hắn quay đầu nhìn ta một cái.
Trong mắt cuối cùng cũng có hối h/ận.
Đáng tiếc, quá muộn rồi.
Khi chín khúc xươ/ng trở về lòng bàn tay ta, gió bỗng nổi lên giữa đất trời.
Ngoài Phong Đô điện, Vo/ng Xuyên cuồn cuộn, hoa bỉ ngạn nở rộ.
Bạch Vô Thường quỳ xuống, lớn tiếng nói:
“Cung nghênh Nữ quân Phán quan bút quy vị.”
Ta ngước mắt nhìn về phía họ Khương.
Nơi từng khiến ta đ/au đớn suốt năm trăm năm ấy, giờ đây yên tĩnh như một nấm mồ.
Mẹ ta vẫn đang khóc.
“A Lê, mẹ sai rồi…”
Ta không quay đầu lại.
Sai rồi thì đã sao?
Xươ/ng cốt đã từng đ/au đớn, sẽ không vì một câu nhận sai mà bớt đ/au đi được.
Ta từng bước đi về phía đế tọa.
Từ nay về sau, Địa phủ không còn Khương Vãn Vãn.
Cũng không còn Khương Lê, kẻ vì một câu nói của cha mẹ mà ngoan ngoãn nhường đi tất cả.
Ta chưởng quản Lục đạo luân hồi.
Và cuối cùng, ta cũng đã nắm lại được vận mệnh của chính mình.