Người bên kia im lặng hồi lâu rồi gửi đến một tin nhắn:
“Thẩm Lộc, có phải cậu đang có ý kiến gì với mình không?”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn đó vài giây.
Kiếp trước, câu nói này là điểm yếu chí mạng của tôi.
Mỗi khi Lâm Vãn Đường hỏi như vậy,
tôi đều hoảng lo/ạn giải thích, xin lỗi và lấy lòng cô ta.
Nhưng bây giờ, tôi sẽ không làm thế nữa.
“Không có.”
Tôi trả lời.
“Mình chỉ muốn tập trung chuẩn bị cho kỳ thi thôi.”
“Cậu có phải đã nghe người ta nói gì không? Những lời đó đều là nói bậy, cậu đừng để tâm.”
“Mình biết mà.”
“Vậy thì tốt. Dù sao đi nữa, mình vẫn luôn là bạn của cậu.”
Bạn bè.
Kiếp trước, tôi cũng từng nghĩ như vậy.
Tôi lật úp điện thoại xuống bàn, tiếp tục làm bài.
Kỳ thi giữa kỳ đến đúng hẹn.
Môn đầu là Ngữ văn, thứ hai là Toán, thứ ba là Khoa học tự nhiên, thứ tư là Tiếng Anh.
Ngày thi môn Toán, khi tôi bước vào phòng thi thì thấy Lâm Vãn Đường đã ngồi sẵn ở đó.
Trên bàn cô ta bày sẵn cây bút máy phiên bản giới hạn, tay cầm cuốn sổ ghi chép, đang ôn tập lần cuối.
Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, mỉm cười.
Tôi cũng cười lại.
Đề bài được phát xuống, tôi lướt qua một lượt.
Độ khó vừa phải, các dạng bài rất quy chuẩn, không có nội dung nào vượt quá chương trình.
Với tôi mà nói, chuyện này hoàn toàn không có chút khó khăn nào.
Tôi dùng năm mươi phút để hoàn thành cả tờ đề,
sau đó dùng hai mươi phút để kiểm tra lại, x/ác nhận không có sai sót gì rồi mới đặt bút xuống.
Thí sinh bên cạnh vẫn đang cặm cụi viết, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Tôi dựa lưng vào ghế, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.
Nắng rất đẹp, xuyên qua khung kính rọi vào, để lại những vệt sáng ấm áp trên mặt bàn.
Tôi nhớ lại khoảng thời gian này của kiếp trước, tôi từng căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, bút cầm không vững, những câu vốn dĩ biết làm mà chẳng cách nào tính ra đáp án.
Tôi nhớ lại sau khi thi xong, Lâm Vãn Đường sẽ ân cần hỏi tôi thi thế nào, rồi vô tình tiết lộ cô ta làm sai câu này, câu kia không chắc chắn.
Khiến tôi cảm thấy trình độ của chúng tôi ngang ngửa, khiến tôi cảm thấy mình không phải là không có cơ hội.
Để rồi khi kết quả công bố, cô ta luôn là hạng nhất, còn tôi luôn là mức trung bình khá.
Cái ảo giác chỉ kém một chút xíu ấy đã khiến tôi đuổi theo cô ta suốt hai năm trời.
Giờ đây tôi mới hiểu ra, đó không phải là kém một chút xíu, mà là hiệu ứng cầu treo được thiết kế tinh vi.
Khiến tôi cảm thấy chỉ cần cố gắng thêm một chút là có thể đuổi kịp cô ta, thế nên tôi luôn nỗ lực, nhưng mãi mãi không bao giờ đuổi kịp.
Tôi thu hồi ánh mắt, cầm bút lên, viết một câu lên giấy nháp:
“Kiếp này,
đổi lại là cậu phải đuổi theo mình.”
Ngày công bố kết quả, cả khối như bùng n/ổ.
Thẩm Lộc, hạng nhất toàn khối.
Không phải đồng hạng nhất, không phải hạng nhất nhờ cộng điểm, mà là hạng nhất thực thụ, mỗi môn đều nằm trong top 10 của khối, tổng điểm cao hơn người thứ hai ba mươi bốn điểm.
Người thứ hai là Lâm Vãn Đường.
Tô Thiến kích động nhảy cẫng lên trước bảng thông báo của trường.
“Thẩm Lộc, cậu thực sự quá giỏi rồi!! Mình muốn thờ tờ đề của cậu lên luôn!!!”
Người xung quanh vây lại một vòng, ánh mắt nhìn tôi từ nghi ngờ chuyển sang chấn động.
“Cô ấy thật sự thi được điểm đó sao?”
“Toán điểm tuyệt đối, tiếng Anh chỉ trừ ba điểm, sao có thể là gian lận được?”
“Hơn nữa kỳ thi này là thi chung toàn thành phố, đề thi được rút ngẫu nhiên từ kho dữ liệu, ai mà lấy được đề trước chứ?”
Giọng điệu của những lời xì xào đã thay đổi.
Từ “cô ta chắc chắn gian lận” chuyển thành “cô ta có phải trước đây đã giấu nghề không”.
Tôi đứng ngoài đám đông, nghe những lời này mà không bước vào trong.
Lâm Vãn Đường từ phía bảng thông báo đi tới, sắc mặt rất bình thản, nhưng tôi thấy dưới mắt cô ta có một quầng thâm nhạt.
Đêm qua chắc cô ta không ngủ ngon.
“Chúc mừng cậu.”
Cô ta nói, giọng ôn hòa.
“Cậu là người đứng đầu xứng đáng.”
“Cảm ơn.”
Tôi nói.
“Nhưng mà.”
Cô ta ngập ngừng.
“Mình nghe nói nhà trường sẽ dựa vào kết quả thi giữa kỳ để x/ác định lại danh sách đề cử suất tuyển thẳng. Thành tích của cậu bây giờ đã vượt trên mình rồi.”
“Vậy sao? Mình vẫn chưa hiểu rõ chính sách tuyển thẳng lắm.”
Tôi nói.
“Cậu không hiểu cũng không sao.”
Cô ta mỉm cười.
“Mình có thể giúp cậu hỏi phòng giáo vụ. Chúng ta là bạn mà, nên giúp đỡ lẫn nhau chứ.”
Kiếp trước, khi cô ta nói chúng ta là bạn, tôi đã thực sự tưởng cô ta chân thành.
Bây giờ, mấy chữ đó lọt vào tai tôi sắc lạnh như d/ao.
“Được thôi.”
Tôi nói.
“Vậy làm phiền cậu nhé.”
Khi cô ta quay người rời đi, tôi gọi cô ta lại.
“Lâm Vãn Đường.”
Cô ta ngoảnh lại.
“Cuốn sổ ghi chép cậu cho mình mượn lần trước, mình xem xong rồi. Phương pháp trong đó rất hữu dụng, cảm ơn cậu.”
Biểu cảm của cô ta cứng đờ trong một khoảnh khắc, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường.
“Không có gì, có ích cho cậu là tốt rồi.”
Tôi nhìn bóng lưng cô ta đi xa dần, từ từ thu lại nụ cười.
Cuốn sổ ghi chép đó, tôi đã cất giữ cẩn thận rồi.
Mỗi trang tôi đều chụp ảnh lại, đối chiếu với đáp án chuẩn.
Những bước giải cố tình viết sai, nội dung vượt chương trình, những chú thích gây hiểu lầm, tôi đều đã đá/nh dấu hết.
Nếu cô ta không giở trò, tôi sẽ không dùng nó làm gì cả.
Nhưng nếu cô ta dám làm thêm một lần nữa.
Tôi sẽ cho cô ta biết thế nào là gậy ông đ/ập lưng ông.