Tôi không thèm đếm xỉa đến anh ta, nhấn xóa coi như tin nhắn rác. Một phút sau, anh ta lại gửi thêm một tin nữa: “Minh Duyệt, chỉ cần em nói một lời, anh sẽ lập tức chạy đến bên em. Anh có thể từ bỏ tất cả vì em, dù là bắt đầu lại từ đầu, có em là anh có dũng khí!”
Đọc xong dòng này, tôi thực sự hoảng h/ồn, vội vàng xóa tin nhắn rồi chặn số anh ta. Cái thứ tình cảm sâu nặng vớ vẩn gì đây? Từ bỏ tất cả cái gì chứ? Chỉ có kẻ ngốc mới tin! Anh ta chẳng qua là sau khi so sánh mới nhận ra tôi tốt hơn, chứ chẳng phải không có tôi là không sống nổi, cũng chẳng phải bị dồn vào đường cùng mới phải đi con đường này, giờ lại giở trò sám hối sao? Tôi không thèm mắc lừa nữa.
Sau khi ly hôn với Trương Hành, vận may của tôi đã trở lại. Tôi săn được vé concert đợt tiếp theo, lên đường một mình đi xem, hoàn thành tâm nguyện bấy lâu nay. Tôi lại một lần nữa trúng món quà lưu niệm cho số may mắn, còn được chụp ảnh cùng thần tượng ở hậu trường.
Trở về, vận may của tôi cứ thế tăng vọt, không chỉ được thăng chức tăng lương mà còn giành được cơ hội đi đào tạo tại tổng công ty, toàn bộ chi phí đều do công ty bao trọn, tôi chỉ việc xách ba lô lên và đi. Tôi cầm hành lý, bắt đầu cuộc sống mới, tận hưởng niềm vui khi mất đi Trương Hành nhưng lại có được tất cả.
Vài tháng sau, người bạn chung của tôi và Trương Hành lại nhắn tin, rủ tôi cùng “hóng hóng drama”. Lúc này tôi mới biết, Tề Mẫn sinh non khi th/ai mới ở giữa th/ai kỳ, hạ sinh một bé trai phát triển không hoàn thiện. Cô ta bị băng huyết, tính mạng treo sợi tóc, gần như phải thay toàn bộ m/áu mới giữ được mạng sống. Mà nguyên nhân khiến Tề Mẫn sinh non, hóa ra là do cô ta lén lút qua lại với bạn trai cũ, hai người họ chơi bời giữa đêm khuya dẫn đến vỡ ối sinh non.
Trương Hành biết chuyện chạy đến b/ệnh viện, không đ/au buồn, không tức gi/ận, ngược lại còn thấy nhẹ nhõm, mỉm cười ký vào giấy đồng ý phẫu thuật. Sau khi đứa trẻ được sinh non ra, Trương Hành lại lấy mẫu ADN của đứa bé mang đi xét nghiệm huyết thống với mình. Kết quả trả về, khi nhìn thấy dòng chữ “không có qu/an h/ệ huyết thống”, Trương Hành vui mừng đến mức suýt nhảy cẫng lên.
Đứa bé không phải con của Trương Hành, cũng chẳng phải con của gã bạn trai cũ kia. Tề Mẫn ấp úng không nói được đầu đuôi ra sao, ngay cả bản thân cô ta cũng không rõ là của ai. Lúc này Trương Hành mới hiểu ra, mình chỉ là một con cá trong lưới mà Tề Mẫn giăng ra, những con cá khác đều thông minh nên không bị bắt, chỉ có mỗi anh ta là con cá ngốc nghếch mắc câu.
Cầm tờ xét nghiệm không cùng huyết thống, Trương Hành đ/âm đơn ly hôn, chia tay với Tề Mẫn ngay khi cô ta còn chưa ở cữ xong. Trương Hành cầm tờ giấy ly hôn, hớn hở chạy đến dưới chân tòa nhà công ty tôi, khoe ra như thể vừa nhặt được báu vật vậy.
“Minh Duyệt em nhìn xem, anh ly hôn rồi, anh lại thuộc về em rồi! Anh vẫn yêu em, Minh Duyệt, anh luôn yêu em, xin em hãy cho anh một cơ hội, tha thứ cho anh được không?”
Tôi thấy gh/ê t/ởm đến tận cổ, không ngừng lẩm nhẩm trong lòng: “Xui xẻo cút đi, xui xẻo cút đi!”
“Minh Duyệt, em nghe anh nói gì không? Trái tim anh hoàn toàn đặt ở nơi em! Con của Tề Mẫn không phải con anh, anh không còn liên quan gì đến cô ta nữa! Minh Duyệt, chúng mình tái hôn đi, mình chuẩn bị mang th/ai lại, mình có một đứa con của riêng mình được không?”
Tôi muốn nôn. Cảm giác khó chịu như thể vừa nuốt phải một con ruồi ch*t vậy.
“Anh cút đi được không? Có thể đừng cứ cách một thời gian lại xuất hiện làm người khác buồn nôn được không?”
Tôi báo cảnh sát, tố cáo anh ta quấy rối, để cảnh sát đưa anh ta đi. Anh ta rơi những giọt nước mắt sám hối, nhưng chỉ có thể nuốt ngược vào trong.
Ngày hôm sau tôi đến tổng công ty nhận nhiệm vụ. Ba tháng sau, tôi ổn định công việc tại tổng công ty, không bao giờ còn gặp lại Trương Hành nữa, không còn phải chịu đựng cái cảm giác gh/ê t/ởm này nữa.
Hoàn.