“Ngươi làm người ta sợ rồi.”

Ta nói:

“Ta đây là giúp nàng nhận rõ nội tâm.”

“Ừ.”

“Ngươi đừng ừ, có phải ngươi đang đối phó với ta không?”

“Không phải.”

Câu này là thật.

Ta chán nản nằm bò lên bàn.

Thẩm Thanh Huyền bây giờ vẫn không giỏi nói dối.

Nhưng hắn đã học được cách nói những lời thật lòng mà không gây tổn thương.

B/ệnh nhân hỏi th/uốc có đắng không.

Hắn đáp:

“Đắng, ta đã chuẩn bị đường cho ngươi rồi.”

Cô nương hỏi trâm cài có đẹp không.

Hắn nói:

“Trâm đẹp, nếu lệch sang trái một chút, sẽ càng tôn lên vẻ đẹp của ngươi.”

Trẻ nhỏ hỏi khóc có phải là mất mặt không.

Hắn nói:

“Không mất mặt.”

“Khóc xong nhớ ăn kẹo.”

Ta thích nhất nghe hắn nói chuyện như vậy.

Bởi vì không có mùi dối trá.

Nhưng lại có vị ngọt.

Không phải vị ngọt cho ta ăn.

Mà là vị ngọt để người ta sống tiếp.

Một ngày nọ, ta hỏi Thẩm Thanh Huyền:

“Ngươi còn gh/ét lời nói dối không?”

Hắn suy nghĩ một chút.

“Gh/ét những lời dối trá hại người.”

“Thế còn những lời dỗ dành người khác thì sao?”

Hắn nhìn ta.

“Có thể học.”

Ta vểnh đuôi lên.

“Vậy ngươi khen ta đi.”

Thẩm Thanh Huyền đặt bút xuống.

“Hôm nay đuôi của ngươi rất bồng bềnh.”

Câu này là thật.

Ta hài lòng gật đầu.

“Còn nữa không?”

“Đôi tai cũng rất sạch sẽ.”

“Còn nữa không?”

“Đã ăn bảy miếng bánh rồi, chắc là không nên ăn thêm nữa.”

Ta: “……”

Ta gi/ận dữ nói:

“Câu cuối cùng có thể không cần nói thật đâu.”

Thẩm Thanh Huyền bật cười.

Sau đó, chưởng quầy Hồi Xuân Đường dọn ra một căn phòng nhỏ ở sân sau cho ta.

Trước cửa treo một tấm biển gỗ.

Trên đó viết:

Nơi lưu trữ lời nói dối.

Ta rất chê bai.

“Khó nghe quá.”

Thẩm Thanh Huyền hỏi:

“Vậy ngươi muốn gọi là gì?”

Ta suy nghĩ rất lâu.

“Nơi trông giữ chân tâm.”

Thẩm Thanh Huyền cầm bút sửa lại.

Ta đứng bên cạnh nhìn hắn viết chữ.

Chữ của hắn cũng giống như người hắn, ngay thẳng, không vòng vo.

Viết xong, hắn lại thêm một dòng chữ nhỏ ở góc biển gỗ.

Ta ghé sát vào xem.

Dành riêng cho Tuế D/ao.

Mặt ta nóng bừng.

“Cái này quá thẳng thừng rồi.”

Thẩm Thanh Huyền hỏi:

“Không tốt sao?”

Ta hắng giọng.

“Cũng không phải.”

Trong không khí thoảng qua một chút mùi hoa quế.

Cả ta và hắn đều ngửi thấy.

Thẩm Thanh Huyền cúi đầu nhìn ta.

“Tuế D/ao.”

“Làm gì?”

“Ngươi nói dối rồi.”

“Ta là yêu dối, ta nói dối thì sao nào?”

“Không sao cả.”

Đáy mắt hắn mang theo ý cười.

“Rất tốt.”

Ta sững sờ.

Hắn nói:

“Chứng tỏ bây giờ ngươi cũng có tâm sự muốn giấu kín.”

Lòng ta mềm nhũn.

Trước kia ta tưởng lời nói dối nào cũng là thức ăn.

Sau này mới biết, có những lời dối trá là vết thương, có những lời dối trá là á/c ý, có những lời dối trá là sự trốn tránh.

Cũng có những lời dối trá, là một trái tim quá nóng bỏng, tạm thời không dám lấy ra ngoài.

Thẩm Thanh Huyền chưa từng nói dối.

Nhưng hắn từng nói một câu vì ta.

Hắn nói không thích ta.

Đó là lời nói dối ngọt ngào nhất mà ta từng ăn.

Cũng là lời tỏ tình chân thật nhất mà ta từng nghe.

Lại qua rất lâu, ta cuối cùng cũng hỏi hắn:

“Thẩm Thanh Huyền, câu đó không thể tính là nói dối được.”

Hắn đang chải đuôi cho ta.

“Câu nào?”

“Câu ngươi nói không thích ta ấy.”

Ngón tay hắn khựng lại.

Ta ôm đầu gối, nói nhỏ:

“Ta muốn nghe lời thật.”

Thẩm Thanh Huyền đặt lược xuống.

Hắn đi đến trước mặt ta, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt ta.

Vành tai hắn rất đỏ.

Nhưng ánh mắt rất kiên định.

Hắn nói:

“Tuế D/ao, ta thích ngươi.”

Không có mùi dối trá.

Một chút cũng không.

Nhưng ta vẫn thấy ngọt.

Ngọt đến mức cái đuôi cũng vểnh lên.

Ta che mặt lại.

“Ngươi nói lại lần nữa đi.”

Thẩm Thanh Huyền đáp:

“Ta thích ngươi.”

“Nói nữa.”

Hắn cười.

“Ngươi định dựa vào cái này để tu luyện sao?”

Ta đường hoàng đáp:

“Không được sao?”

Thẩm Thanh Huyền nhìn ta, giọng nói dịu lại.

“Được.”

“Sau này mỗi ngày một câu.”

Nhiều năm sau đó, người trấn Thanh Thạch đều nói, Thẩm tiểu lang quân của Hồi Xuân Đường nuôi một con tiểu yêu rất kỳ lạ.

Nàng ăn lời nói dối, nhưng lại thích nghe lời thật nhất.

Nàng từng tu luyện bằng những lời dối trá ở nhân gian.

Sau này nhờ mỗi ngày một câu thích của Thẩm Thanh Huyền, mà chậm rãi mọc ra cái đuôi mới.

Ngày cái đuôi thứ ba mọc ra, ta hỏi:

“Thẩm Thanh Huyền, ngươi có hối h/ận không?”

Hắn hỏi:

“Hối h/ận chuyện gì?”

“Gặp ta.”

Hắn không trả lời ngay.

Ta có chút căng thẳng.

Một lúc lâu sau, hắn đưa tay gỡ chiếc lá khô trên đuôi ta xuống.

“Không hối h/ận.”

Không có mùi dối trá.

Ta hài lòng nằm bò lên đầu gối hắn.

Ngoài cửa sổ gió xuân thổi qua, hương thơm thảo dược hòa quyện cùng vị ngọt của bánh hạt dẻ.

Bây giờ hắn vẫn không giỏi nói những lời êm tai.

Nhưng hắn sẽ nói khi ta đ/au:

“Ta ở đây.”

Sẽ nói khi ta đói:

“Hôm nay có bánh.”

Sẽ nói khi ta bất an:

“Ngươi không phải lời nói dối bị vứt bỏ.”

“Ngươi là Tuế D/ao.”

Câu này không phải lời nói dối.

Cho nên ta không thể ăn.

Nhưng ta đã giấu nó vào trong yêu đan.

Coi như là chân tâm đầu tiên mà ta tu luyện được ở nhân gian.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
7 Chuộc tội Chương 12
8 Câu cá Chương 7
12 Lên nhầm xe. Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm