Di mẫu ngồi xổm xuống, nhìn Mạnh Kinh Lan đầy xót xa và đ/au đớn, muốn chạm vào vết thương trên mặt huynh ấy nhưng rồi lại rụt tay về.
Cuối cùng, người nói:
"Con à, đừng nghĩ rằng Minh Nguyệt lớn lên ở phủ Mạnh là n/ợ chúng ta ơn huệ."
"Ta nuôi dưỡng Minh Nguyệt cũng có tư tâm ở trong đó."
"Năm xưa ta mang th/ai con rất khó khăn, chính cha của Minh Nguyệt đã túc trực tại phủ Mạnh, ngày ngày châm c/ứu bốc th/uốc mới giữ được con."
"Lúc con chào đời bị sặc nước ối, cũng là cha của Minh Nguyệt c/ứu con trở về."
"Ta nuôi dưỡng Minh Nguyệt, một là vì tình nghĩa tỷ muội, hai là vì ân c/ứu mạng của cha con bé năm xưa, ba là muốn tích phúc cho con."
Người ôm lấy Mạnh Kinh Lan, không đành lòng nhưng vẫn kiên quyết nói:
"Kinh Lan, lỡ lầm chính là lỡ lầm. Cưỡng cầu giữ Minh Nguyệt lại không phải là báo ân tích phúc, mà là tạo nghiệp. Mẹ không thể dung thứ, con cũng sẽ không hạnh phúc."
Mạnh Kinh Lan sững sờ, ánh mắt đờ đẫn chuyển sang phía thiếp.
Thiếp né tránh,
Siết ch/ặt lấy vạt áo Giang Tuần Chu, vùi đầu vào lòng chàng.
Sau đó thiếp nghe thấy tiếng gào khóc đ/au đớn của Mạnh Kinh Lan, lẫn trong đó là sự hối h/ận, tỉnh ngộ và nỗi mất mát vĩnh viễn.
Thiếp từng hỏi Giang Tuần Chu sao đêm đó chàng lại xuất hiện.
Chàng đỏ mặt ngoảnh đi, không dám nhìn thiếp.
Hóa ra mỗi lần đưa thiếp về phủ Mạnh, chàng đều không rời đi ngay.
Luôn quen thói dạo quanh con hẻm bên cạnh tiểu viện của thiếp, lặng lẽ hồi tưởng lại tâm tư của mình.
Không ngờ ngày đó lại nghe thấy tiếng khóc của thiếp.
Chẳng kịp suy nghĩ gì, chàng trực tiếp trèo tường vào.
...
Thiếp không tiếp tục ở lại phủ Mạnh nữa.
Giang Tuần Chu đã m/ua lại tiểu viện mà thiếp và cha mẹ từng sống.
Giang tổ mẫu dẫn theo vài gia nhân nha hoàn cùng thiếp dọn vào đó.
Giang Tuần Chu bảo với thiếp:
"Minh Nguyệt của chúng ta, ở bên cạnh cha mẹ vẫn là hạnh phúc nhất."
Sau đó, ngày cưới cũng đến.
Thiếp và Giang Tuần Chu thành thân, tạo dựng một mái nhà nhỏ của riêng mình.
Di mẫu từng muốn cho thiếp một cửa tiệm làm của hồi môn, xem như thay Mạnh Kinh Lan bù đắp cho thiếp.
Thiếp không nhận.
Di mẫu dù sao cũng nuôi thiếp khôn lớn, phủ Mạnh đối với nhà họ Giang cũng có ơn chiếu cố.
Xét từ điểm này, khoản bù đắp này thiếp không thể nhận.
Một lý do khác,
Là thiếp không muốn dây dưa gì với Mạnh Kinh Lan nữa.
Không muốn dây dưa, sau này qua lại với phủ Mạnh tất sẽ nhạt dần, có chăng chỉ là dịp lễ tết gửi chút quà sang cho di mẫu.
Không thể báo đáp hết ơn dưỡng dục, thì đành vậy thôi.
Còn về lời di mẫu nói ngày đó, rằng cha thiếp có ơn với phủ Mạnh.
Di mẫu có thể nói như vậy, nhưng thiếp không thể thực lòng cho rằng phủ Mạnh nuôi dưỡng mình là điều đương nhiên.
Cha thiếp là một lang trung, khi còn sống thường nói chữa b/ệnh c/ứu người là bổn phận của thầy th/uốc, huống hồ người c/ứu người cũng có nhận tiền bạc.
Chỉ là cha thiếp có lẽ có tấm lòng nhân từ của người làm nghề y hơn những người khác.
Vì thế, thiếp càng không thể thay cha quyết định nhận lấy những điều này, dùng thân phận con gái ân nhân để tự coi mình là cao quý, mặt dày cho rằng di mẫu nuôi mình là việc phải làm, làm vấy bẩn tấm lòng "nhân từ" của cha.
...
Thiếp không nhận "của hồi môn" di mẫu cho, nhưng Giang Tuần Chu lại bù đắp cho thiếp.
Một ngày sau khi thành thân, chàng dẫn thiếp ra phố, đưa thiếp vào một cửa tiệm trống.
Thiếp vốn không hiểu làm vậy để làm gì.
Nhưng thấy Giang Tuần Chu lấy ra một tờ khế ước, trên đó ghi rõ tên của thiếp.
Chàng đưa khế ước cho thiếp, dịu dàng nói:
"Đây là thứ để nàng phòng thân, là của hồi môn thuộc về riêng nàng.
Sau này mở tiệm bánh hay tiệm rư/ợu giấm, đều tùy theo ý nguyện của nàng."
"Minh Nguyệt của chúng ta, phải sống thật vững vàng, trong lòng không còn gánh nặng phải dựa dẫm vào ai mới sống được nữa."
Thiếp vốn dễ xúc động, hốc mắt lại ươn ướt.
"Huynh tích góp bao lâu rồi?"
Nhà họ Giang chỉ còn lại một cửa tiệm, những năm trước đều phải chật vật chống đỡ.
Chàng đã tích góp bao lâu, mới gom đủ tiền m/ua một cửa tiệm.
"Cứ thế đưa cho thiếp sao?"
Giang Tuần Chu gõ nhẹ lên sống mũi thiếp, cười bảo:
"Dù sao cũng là tiền túi trái bỏ sang túi phải thôi."
"Nàng đừng quá cảm động, ta là thương nhân, không làm chuyện lỗ vốn đâu, ta sẽ trói ch/ặt lấy nàng."
"Đợi chúng ta có con, ta làm cha, nàng làm mẹ. Đợi con cái chúng ta lớn lên, những thứ này cuối cùng đều là của con cả."
Chàng làm cha, thiếp làm mẹ.
Thiếp bật cười.
Vậy là Minh Nguyệt đã trọn vẹn nhất rồi.
【Toàn văn hoàn】