Bùi Tịch, quả báo của ngươi, mới chỉ bắt đầu mà thôi.
“Chỉ cần lấy m/áu nơi tim của Thiên Tuế gia làm dẫn, bảy lần bảy bốn mươi chín ngày, liền có thể tụ h/ồn trùng sinh.”
Một tên yêu tăng m/ù quỳ trên những viên gạch lạnh lẽo của băng thất, dập đầu thề thốt.
Bùi Tịch ngồi cạnh băng quan, thân hình héo úa như gỗ mục.
Chỉ vỏn vẹn nửa tháng, hắn g/ầy rộc đi, hốc mắt trũng sâu, cằm mọc đầy râu xanh.
Đâu còn chút bóng dáng nào của vị Cửu thiên tuế từng quyền khuynh triều chính, không coi ai ra gì ngày trước.
Nghe thấy lời yêu tăng, trong đôi mắt tịch mịch của hắn đột nhiên bùng lên tia sáng kinh người.
“Ngươi nói thật chứ?”
Hắn đứng bật dậy, túm lấy cổ áo yêu tăng.
“Chỉ cần m/áu của bản tọa, là có thể khiến nàng trở lại?”
Yêu tăng gật đầu lia lịa, lấy ra một trận bàn vẽ đầy những phù văn quái dị.
“Vô cùng x/ác thực. Chỉ cần đặt di hài của phu nhân vào trận nhãn, mỗi ngày tưới bằng m/áu nơi tim, h/ồn phách tự nhiên sẽ tụ lại.”
Bùi Tịch không chút do dự cầm lấy đoản đ/ao trên bàn.
Hắn thậm chí không cởi áo ngoài, trực tiếp chĩa vào tim mình, đ/âm mạnh xuống.
“Phập—”
M/áu tươi phun trào, nhuộm đỏ những phù văn trên trận bàn.
Ta lơ lửng giữa không trung nhìn cảnh này, không nhịn được mà bật cười khẩy.
Tụ h/ồn trùng sinh?
Chẳng qua chỉ là trò lừa bịp của mấy tên giang hồ lang băm để ki/ếm tiền mà thôi.
Linh h/ồn ta đã sớm bị hệ thống trói buộc, một khi thời gian đếm ngược kết thúc, ta sẽ hoàn toàn rời khỏi thế giới này.
Cho dù hắn có chảy cạn m/áu, cũng không giữ lại được dù chỉ một góc áo của ta.
Nhưng Bùi Tịch lại như kẻ vớ được cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng.
Hắn đều đặn mỗi ngày rạ/ch ng/ực mình, mặc cho m/áu nơi tim nhỏ xuống trận bàn đó.
Thân thể hắn ngày càng suy kiệt.
Gương mặt vốn hồng hào trở nên trắng bệch như tờ giấy, ngay cả việc đi lại cũng bắt đầu lảo đảo.
Việc triều chính hắn hoàn toàn buông bỏ.
Kẻ th/ù chính trị nhận ra sự suy yếu của hắn, bắt đầu ngầm liên kết, đi/ên cuồ/ng đàn hặc hắn.
Những tấu chương chất cao như núi đưa vào Thiên Tuế phủ, tất cả đều bị hắn ném vào chậu than mà không thèm liếc nhìn lấy một cái.
Trong mắt hắn chỉ có cái trận bàn đang hút m/áu mình nhưng chẳng hề có chút phản ứng nào.
“Âm Âm, ta đã cho nàng m/áu rồi, sao nàng vẫn không chịu quay lại nhìn ta?”
Đêm khuya, hắn yếu ớt tựa vào băng quan, ngón tay r/un r/ẩy vuốt ve chiếc hộp hàn ngọc.
“Nàng có phải vẫn còn gi/ận ta không?”
Hắn lẩm bẩm một mình, nước mắt hòa lẫn mồ hôi lạnh rơi xuống đất.
“Ta biết mình sai rồi… ta thực sự biết sai rồi.”
“Ta không nên không tin nàng, không nên rút khí vận của nàng, không nên làm hại con của chúng ta…”
Hắn đột nhiên giơ tay, tự t/át mình một cái thật mạnh.
Tiếng t/át giòn giã vang vọng trong băng thất trống trải.
Tiếp đó là cái thứ hai, cái thứ ba.
Cho đến khi khóe miệng rỉ m/áu, hắn mới dừng lại.
“Âm Âm, nàng đá/nh ta m/ắng ta cũng được, nàng ra gặp ta có được không?”
Hắn như một đứa trẻ vô vọng, ôm lấy băng quan gào khóc thảm thiết.
Ta trôi lơ lửng giữa không trung, lạnh lùng nhìn hắn sụp đổ.
Mỗi giọt nước mắt hắn rơi lúc này, đều là m/áu ta từng cạn khô.
Đếm ngược của hệ thống vẫn tiếp tục.
【Còn mười ngày nữa là rời khỏi thế giới này hoàn toàn.】
Sự đi/ên cuồ/ng của Bùi Tịch đã khiến Hoàng đế kiêng dè.
Những kẻ th/ù chính trị từng bị hắn chà đạp dưới chân, cuối cùng cũng tìm được cơ hội phản công.
Họ tập hợp mười vạn đại quân, lấy danh nghĩa “Thanh quân trắc” (dẹp lo/ạn bên cạnh vua) mà tiến sát Thiên Tuế phủ.
Còn Bùi Tịch, vẫn canh giữ trước trận tụ h/ồn, si mê chờ đợi một người sẽ không bao giờ trở lại.
“Bùi Tịch nghịch tặc, hôm nay chính là ngày ch*t của ngươi!”
Đại quân áp sát, Thiên Tuế phủ bị bao vây kín mít.
Đuốc lửa soi sáng màn đêm như ban ngày.
Tiếng hò hét gi*t chóc chấn động trời đất.
Bùi Tịch mặc bộ mãng bào đỏ sẫm nhăn nhúm, tay cầm trường ki/ếm, đứng một mình trước cổng Thiên Tuế phủ.
Sắc mặt hắn trắng bệch như giấy, ng/ực vẫn còn đang rỉ m/áu.
Nhưng sát khí trên người hắn lại khiến đám quân phản lo/ạn phía trước không dám tiến thêm một bước.
Hắn vốn có thể dễ dàng tiêu diệt đám người này.
Hắn đã ch/ôn dưới Thiên Tuế phủ lượng th/uốc n/ổ đủ để san phẳng nửa kinh thành.
Chỉ cần hắn ấn cơ quan, tất cả mọi người sẽ ch/ôn cùng hắn.
Nhưng hắn không làm.
Bởi vì thủ lĩnh quân phản lo/ạn, tên An tiểu hầu gia từng bị hắn đá/nh g/ãy chân, đã đẩy ra một người phụ nữ.
“Bùi Tịch, ngươi xem đây là ai?”
An tiểu hầu gia cười lớn, gi/ật phăng chiếc mũ trùm trên đầu người phụ nữ đó.
Đồng tử Bùi Tịch co rút mạnh, bàn tay cầm ki/ếm run lên dữ dội.
Người phụ nữ đó mặc bộ váy lụa màu trắng ánh trăng mà ta thích nhất.
Dáng người, mày mắt, vậy mà lại giống ta đến bảy phần.
Ả bị hai binh lính trói ngược tay, sợ hãi r/un r/ẩy.
“Âm Âm…”
Bùi Tịch lẩm bẩm, đáy mắt lóe lên tia cuồ/ng hỉ gần như đi/ên lo/ạn.
Trận pháp của yêu tăng thực sự có tác dụng? Nàng thực sự đã trở về?
Ta lơ lửng giữa không trung nhìn người phụ nữ đó, chỉ thấy nực cười.
Đó chẳng qua chỉ là một thế thân có khuôn mặt giống ta mà thôi.
Bùi Tịch thông minh cả đời, sao lại có thể ng/u muội vào lúc này?
“Thả nàng ra.” Giọng Bùi Tịch khàn đặc, nhưng toát ra uy áp không thể chối từ.
An tiểu hầu gia cười lạnh, đặt đ/ao lên cổ thế thân đó.
“Thả ả? Được thôi.”
“Bỏ ki/ếm xuống, quỳ xuống c/ầu x/in ta.”
Bùi Tịch trừng mắt nhìn thế thân đó.
Hắn nhìn thấy vết m/áu nhỏ trên cổ nàng.