Cha tôi, Nhiễm Lập Hùng, mặt đen như đít nồi, ông gầm lên: “Bảo vệ! Lôi nó xuống cho ta!”
Hai tên bảo vệ lập tức lao lên sân khấu.
Nhưng tôi nhanh hơn họ.
Tôi lùi lại một bước, đứng ngay mép sân khấu.
Lùi thêm một bước nữa, chính là khoảng không của đại sảnh cao ba tầng.
“Đừng lại đây!” Tôi cầm micro, giọng không lớn nhưng chứa đựng sự kiên quyết không thể nghi ngờ, “Tiến thêm một bước nữa, tôi sẽ nhảy từ đây xuống.”
Đám bảo vệ lập tức dừng bước, không dám tiến tới.
Đám đông dưới sân khấu phát ra những tiếng hít hà kinh hãi.
“Nó đi/ên rồi sao?”
“Nó định làm gì? Lấy cái ch*t để u/y hi*p ư?”
Sắc mặt La Bội Văn tái nhợt, bà chỉ tay vào tôi, ngón tay r/un r/ẩy.
“Úy Lam! Rốt cuộc cô muốn thế nào! Chúng ta đã đồng ý cho cô tiền rồi, cô còn chưa thỏa mãn sao!”
“Tiền?” Tôi cười, tiếng cười truyền qua micro, mang theo chút âm thanh điện tử thê lương, “Mẹ, trong mắt mẹ, con chỉ biết đến tiền thôi sao?”
“Chẳng lẽ không phải sao? Cô từ quê lên, chẳng phải vì tiền của nhà họ Nhiễm chúng tôi sao?” Nhiễm Dữ Sâm cười lạnh tiếp lời, “Giờ còn giả bộ thanh cao cái gì!”
“Anh, anh nói đúng.” Tôi gật đầu, ánh mắt quét qua từng người họ.
“Hôm nay tôi đứng đây, chính là để tính sổ với các người.”
“Tính xong rồi, tôi sẽ đi, không bao giờ làm chướng mắt các người nữa.”
Tôi nhìn sang La Bội Văn.
“Mẹ, con đến thế giới này là do mẹ cho con sự sống. Tuy mười tám năm nay mẹ không hề quan tâm đến con, nhưng huyết thống là thứ con không thể phủ nhận.”
“Con trả lại mạng này cho mẹ. Từ nay về sau, tình mẫu tử đ/ứt đoạn, chúng ta không ai n/ợ ai.”
Môi La Bội Văn r/un r/ẩy, không nói nên lời.
【C/ắt đ/ứt mối liên kết huyết thống mẫu tử, năng lượng +1%. Tiến độ hiện tại: 96%.】
Tôi lại nhìn sang Nhiễm Lập Hùng.
“Cha, cha cho con họ “Nhiễm”, cho con một cái gia đình trên danh nghĩa.”
“Con để lại tất cả lòng tự trọng của mình trong cái nhà này, bị các người chà đạp dưới chân, ngh/iền n/át thành tro bụi.”
“Giờ đây, con trả lại họ này cùng với những lòng tự trọng bị chà đạp đó cho cha. Từ nay về sau, con không còn là người nhà họ Nhiễm nữa.”
Sắc mặt Nhiễm Lập Hùng từ đen chuyển sang xanh, gân xanh trên trán gi/ật gi/ật.
【C/ắt đ/ứt mối liên kết danh phận phụ tử, năng lượng +1%. Tiến độ hiện tại: 97%.】
Ánh mắt tôi rơi xuống người Nhiễm Dữ Sâm.
“Anh, anh là người đầu tiên trong cái nhà này cười với em. Chiếc hộp nhạc anh tặng, em luôn coi như báu vật.”
“Nhưng anh cũng là người đầu tiên vì Nhiễm Thiên Tuyết mà ra tay với em.”
“Em trả lại tình cảm kính trọng dành cho anh trai mà em từng có. Từ nay về sau, tình anh em tuyệt giao, không còn liên quan.”
Cơ thể Nhiễm Dữ Sâm lảo đảo, khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng cứng nhắc lần đầu tiên lộ ra vẻ bàng hoàng và lúng túng.
【C/ắt đ/ứt mối liên kết tình anh em, năng lượng +1%. Tiến độ hiện tại: 98%.】
Sau đó, tôi nhìn sang Quý Dương trong đám đông.
Anh ta đang trân trối nhìn tôi, m/áu trên mặt đã mất sạch.
“Quý Dương, anh cho tôi một giấc mơ giả tạo, khiến tôi tưởng rằng mình cũng xứng đáng được yêu thương.”
“Giờ đây, mộng tỉnh rồi.”
“Tôi trả lại trái tim từng đ/ập vì anh cho anh. Từ nay về sau, ân oán hai bên xóa sạch, xem như người dưng.”
【C/ắt đ/ứt mối liên kết ảo tưởng tình yêu, năng lượng +1%. Tiến độ hiện tại: 99%.】
Cuối cùng, ánh mắt tôi rơi xuống người Nhiễm Thiên Tuyết, kẻ từ đầu đến cuối vẫn luôn giả vờ như một nạn nhân vô tội.
Cô ta đang được La Bội Văn và Nhiễm Dữ Sâm che chở phía sau, cơ thể khẽ r/un r/ẩy, trong ánh mắt đầy vẻ kinh hãi và... một tia phấn khích khó phát hiện.
Tôi nở một nụ cười rạng rỡ với cô ta.
“Tiểu thư Nhiễm Thiên Tuyết.”
“Họ đều yêu cô, đều cho rằng cô lương thiện, thuần khiết, tốt đẹp.”
“Họ đều cho rằng tôi sai, là tôi gh/en tị với cô, là tôi đ/ộc á/c.”
“Vậy thì, như cô mong muốn.”
“Tôi trả lại thân phận, gia đình, cuộc đời... tất cả mọi thứ của tôi cho cô.”
“Chúc cô hạnh phúc trong thế giới không có tôi này.”
【X/ác nhận h/iến t/ế cuối cùng, năng lượng +1%. Tiến độ hiện tại: 100%.】
【Năng lượng đã đầy, truyền tống linh h/ồn sắp bắt đầu. Đếm ngược: 10, 9, 8...】
Tôi ném micro đi.
Trong tiếng gào thét k/inh h/oàng của mọi người.
Trong tiếng “Không được” x/é lòng của La Bội Văn.
Trong dáng vẻ lao tới của Nhiễm Lập Hùng và Nhiễm Dữ Sâm.
Tôi dang rộng vòng tay, như một con bướm cuối cùng đã thoát khỏi lồng giam.
Ngả người ra sau.
Khoảnh khắc cơ thể mất trọng lực rơi xuống, tôi nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt của từng người.
Kinh ngạc, sợ hãi, không thể tin nổi.
Và cả một chút hối h/ận muộn màng.
【Nực cười thật.”
【Sớm biết thế này, sao lúc đầu lại làm thế?】
Tiếng gió rít bên tai.
Thế giới trước mắt tôi đảo lộn, xoay vần.
【Truyền tống bắt đầu.】
Tôi nhắm mắt lại.
Tạm biệt, thế giới đã khiến tôi đ/au khổ suốt mười tám năm qua.
Tạm biệt, những người tôi từng yêu, cũng từng h/ận.
Nguyện cho những ngày còn lại của các người, đêm đêm an giấc.
Trong bản nhạc an h/ồn mà tôi đã dùng sinh mạng để viết nên này.
Chương 6
Ý thức chìm vào một khoảng tối đen.