Cố Trường An và Liễu nương chưa từng hỏi tôi về quá khứ, cũng không hỏi vì sao tôi lại mang thương tích.
Họ không hỏi, tôi lại bắt đầu thấy sợ.
Bởi vì ngày tháng cứ thế trôi qua, vết thương của tôi cũng dần lành, cái đuôi cũng dần thu lại được.
Nhưng Liễu nương từng nói, chỉ nuôi tôi đến khi lành vết thương.
Tôi sợ một ngày nào đó bà bưng bát từ bếp ra, nói với tôi như lũ yêu ở Thanh Khâu: “Vết thương lành rồi thì cút đi.”
Tôi biết Liễu nương và Cố Trường An khác với lũ yêu ở Thanh Khâu.
Ở Thanh Khâu, nếu tôi kêu đ/au, những con yêu khác sẽ tìm cách làm tôi đ/au hơn.
Nếu tôi nói oan ức, chúng sẽ chế giễu tôi không biết đủ.
Nhưng ở nhà họ Cố, những ngày trời không lạnh, tôi cũng cố tình rụt tay vào tay áo, nói mình hơi lạnh, Liễu nương sẽ may áo bông cho tôi.
Cái đuôi rõ ràng đã giấu được, tôi lại thi thoảng để lộ chút chóp, giả vờ mình chưa khỏi, Cố Trường An sẽ đi bốc th/uốc cho tôi.
Liễu nương bắt tôi uống th/uốc, tôi bưng bát, nhăn mặt ho thêm vài tiếng, bà cũng sẽ lấy kẹo ra dỗ dành.
Tôi biết làm vậy là không tốt.
Nhưng tôi quá muốn được ở lại.
Tôi nghĩ có lẽ nếu họ biết tôi ở Thanh Khâu sống khổ sở, sẽ không đuổi tôi đi.
Thế nên hôm ấy ngoài trời mưa phùn, Liễu nương ngồi trong nhà thêu thùa, Cố Trường An ngồi dưới hiên đọc sách.
Tôi ôm gối ngồi cạnh chàng, bỗng hỏi: “Chàng có muốn nghe chuyện trước kia của tôi không?”
Cố Trường An khép sách lại, nhìn tôi chăm chú.
“Tôi muốn nghe nàng kể. Nhưng nếu nàng thấy đ/au lòng, không nói cũng được.”
Tôi vuốt ve cái đuôi duy nhất còn lại sau lưng, bắt đầu kể từ những chuyện ít đ/au đớn nhất.
Tôi nói, tộc trưởng Thanh Khâu là cha tôi, nhưng ông ấy chưa từng thừa nhận.
Tôi nói, mẹ tôi là một con yêu sóc, tôi chưa từng gặp bà.
Có yêu nói bà đã ch*t, cũng có yêu nói, bà chỉ là không muốn tôi.
Từ nhỏ tôi đã sống một mình trong một ngôi viện bỏ hoang dưới chân núi Thanh Khâu, trong viện có một cây lê. Lũ hồ ly nhỏ thường đến b/ắt n/ạt tôi, nhổ lông đuôi tôi, đẩy tôi xuống nước, còn dùng quả thông ném tôi.
Chúng nói: “Con gái yêu sóc thì đáng ăn quả thông.”
Tôi thật sự đã từng ăn. Rất cứng, cắn đến đ/au răng.
Cố Trường An nhíu mày.
Tôi vội nói: “Quen rồi thì cũng ổn thôi, sau này tôi chạy rất nhanh, chúng không đuổi kịp tôi.”
Cố Trường An nhìn tôi.
“A Lê, không tốt thì là không tốt.”
“Không cần phải nói ‘cũng ổn’ thay cho những kẻ b/ắt n/ạt nàng.”
Tôi sững người. Tôi đã quen với việc biến mọi điều tồi tệ thành lời “cũng ổn”.
Lũ yêu b/ắt n/ạt tôi thấy nhàm chán, ngược lại sẽ buông tha cho tôi.
Cố Trường An đưa chén trà nóng bên cạnh cho tôi: “Nói chậm thôi, tôi đang nghe.”
Thế là tôi bắt đầu kể về Thẩm Kinh Hàn.
Cái đuôi thứ nhất, là vì Thẩm Kinh Hàn mà đ/ứt.
Năm đó, trong kỳ thí luyện của tộc Bạch Hổ, chàng bị huynh đệ h/ãm h/ại, mắc kẹt trong Hàn Uyên. Hàn Uyên lạnh lẽo, lạnh đến mức yêu lực cũng đóng băng thành sương.
Bạch Nhược Âm đứng sau đám yêu, đỏ mắt nói: “Ta muốn c/ứu chàng.”
Nhưng cô ta không hề nhúc nhích.
Tôi đã lao vào.
Tôi lén tiến vào Hàn Uyên, khi tìm thấy Thẩm Kinh Hàn, chàng đang quỳ một chân trên tuyết, hoa văn bạch hổ từ bên cổ lan đến khóe mắt, sắp mất kiểm soát.
Chàng nhìn thấy tôi, câu đầu tiên là: “A Lê, sao nàng lại đến đây?”
Tôi rất vui.
Vì chàng không hỏi Bạch Nhược Âm, cũng không hỏi Thanh Khâu.
Chàng hỏi tôi trước.
Khi ấy tôi thật sự rất dễ thỏa mãn, chỉ cần chàng nhìn tôi một cái, tôi đã cảm thấy kiếp này của mình không phí phạm.
Trong Hàn Uyên có thực h/ồn thú. Khi nó lao tới, tôi chắn trước mặt Thẩm Kinh Hàn, cái đuôi thứ nhất chính là đ/ứt vào lúc đó.
Đuôi hồ ly rơi xuống đầm lạnh, m/áu nhanh chóng loang ra.
Thẩm Kinh Hàn ôm tôi, giọng run run: “A Lê, đừng sợ. Đợi ta ra ngoài, ta sẽ cưới nàng.”
Sau đó chàng thoát khỏi Hàn Uyên, trở thành thiếu chủ trẻ nhất tộc Bạch Hổ. Mọi người đều nói Thẩm Kinh Hàn thiên phú cường hãn, mệnh trời đã định.
Không ai biết, trong kỳ thí luyện ấy, tôi đã mất đi một cái đuôi.
Cái đuôi thứ hai đ/ứt ở bãi săn của tộc Bạch Hổ.
Lần đó, Thẩm Kinh Hàn tranh đoạt binh quyền. Cha chàng có nhiều con, đứa nào cũng muốn làm tộc trưởng đời sau. Tộc Bạch Hổ không trọng tình thân, chỉ xem trọng mạnh yếu.
Tam ca của Thẩm Kinh Hàn phục kích ở bãi săn.
Khi tôi đến nơi, Thẩm Kinh Hàn đã bị mắc kẹt trong trận.
Tôi chỉ biết chút huyễn thuật đơn giản nhất của Thanh Khâu, nhưng vẫn lao vào, biến thành dáng vẻ của Bạch Nhược Âm, dụ đám người đuổi gi*t đi chỗ khác.
Lũ yêu binh tộc Hổ không dám thực sự làm tổn thương Bạch Nhược Âm.
Chúng do dự một khoảnh khắc. Chỉ một khoảnh khắc ấy, Thẩm Kinh Hàn đã phá trận thoát ra.
Sau đó có một mũi phá yêu tiễn đuổi theo tôi. Mũi tên được tẩm lôi hỏa của tộc Hổ, xuyên qua cái đuôi thứ hai của tôi, đ/au đến mức tôi lăn lộn trong rừng rất lâu.
Khi Thẩm Kinh Hàn tìm thấy tôi, tôi đã không còn sức hóa thành người, chỉ có thể cuộn tròn thành một con hồ ly nhỏ xíu.
Chàng ôm tôi, tay không ngừng r/un r/ẩy.
“A Lê, đợi ta trở thành tộc trưởng, ta nhất định sẽ cưới nàng.”
Tôi lại tin.
Lần tin này, chính là ba năm.
Trong ba năm ấy, chàng luôn nói hãy đợi thêm.
Trước là đợi chàng ngồi vững ngôi thiếu chủ, sau là đợi chàng nắm được binh quyền, rồi lại đợi chàng trở thành tộc trưởng.
Chàng có rất nhiều việc phải làm, tôi luôn bị xếp sau những việc ấy.
Tôi chỉ có thể đợi.
Đợi đến khi tất cả yêu ở Thanh Khâu đều cười nhạo tôi.
Đợi đến khi Bạch Nhược Âm nói, tôi ngay cả làm thiếp cũng không xứng.
Đợi đến khi Thẩm Kinh Hàn tự tay mổ lấy yêu đan của tôi.