Thẩm Kinh Hàn muốn ngăn tôi lại: "Không còn yêu đan, h/ồn phách nàng sẽ tan biến!"
"Thì đã sao, ít nhất lần này, ta cam tâm tình nguyện."
Khi yêu đan rời khỏi cơ thể, không hề đ/au đớn như lần đầu tiên.
Có lẽ vì tôi đã đ/au quá nhiều lần rồi.
Có lẽ vì lần này, là chính tôi lựa chọn.
Tôi truyền nửa viên yêu đan đó vào ng/ực Cố Trường An.
Vết m/áu trên cổ chàng dần ngừng chảy.
Chắc là còn có thể c/ứu được chàng.
Không,
Nhất định phải c/ứu được chàng.
Còn đôi tay tôi từng chút một biến trở lại thành móng vuốt.
Quần áo lỏng lẻo rơi xuống.
Thẩm Kinh Hàn đột nhiên vươn tay, ấn ch/ặt lấy h/ồn phách đang dần tan rã của tôi.
Yêu lực từ lòng bàn tay chàng tuôn ra.
Từng chút, từng chút một, gom lại linh thức sắp vỡ vụn của tôi.
Tôi nghe thấy chàng gọi tôi.
"A Lê."
"Đừng ngủ."
Giọng chàng chưa bao giờ hoảng lo/ạn đến thế.
Nhưng tôi đã không thể trả lời chàng được nữa.
Tôi hóa thành một con hồ ly rất nhỏ, xám xịt.
Tôi bò về phía Cố Trường An, trước khi ý thức tan biến, tôi chạm vào Cố Trường An, cơ thể chàng nóng hổi.
Yêu đan của tôi chắc là đã có tác dụng rồi nhỉ.
12. Thẩm Kinh Hàn
Trong đời này, lần đầu tiên tôi thực sự đón được A Lê, là sau khi nàng mổ nửa viên yêu đan cho Cố Trường An.
Nàng biến lại thành một con hồ ly nhỏ xám xịt.
H/ồn phách tan tác như nắm tuyết trong gió, dường như chỉ cần tôi buông tay, nàng sẽ biến mất hoàn toàn.
Cố Trường An nằm cạnh nàng, m/áu trên cổ đã ngừng chảy.
Nửa viên yêu đan của A Lê truyền vào tim chàng, miễn cưỡng giữ lại hơi thở cuối cùng.
Nhưng yêu đan không thể c/ứu mạng chàng.
A Lê dùng tính mạng của mình, cũng chỉ kéo Cố Trường An từ cửa tử trở về một tấc.
Chỉ một tấc thôi.
Nhiều hơn nữa, nàng cũng không còn.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy trật tự vốn có trong đầu mình đang lung lay dữ dội.
Trở thành tộc trưởng luôn là mục tiêu của tôi, vì chuyện này, tôi có thể xếp tất cả mọi việc khác ra sau.
Vì nó, tôi có thể để A Lê chờ đợi; có thể lấy yêu đan của nàng cho Bạch Nhược Âm.
Tôi nghĩ, A Lê thích tôi đến thế, nàng có thể hy sinh tất cả vì tôi, đương nhiên cũng sẽ mãi mãi chờ đợi tôi.
Tôi nghĩ, chỉ cần tôi trở thành tộc trưởng là được rồi.
Nhưng ngay lúc này, tôi lại không hiểu nổi —
Sau khi trở thành tộc trưởng, rốt cuộc thì điều gì sẽ tốt đẹp hơn?
Lời chất vấn của A Lê ngày đó bỗng vang lên trong đầu tôi.
Nàng hỏi tôi.
"Vậy chàng có nghĩ là chàng n/ợ ta không? Ta vì chàng mà đ/ứt hai cái đuôi, mất nửa viên yêu đan."
"Chàng, có n/ợ ta không?"
Ầm — trong tiếng chất vấn, trật tự trong đầu tôi hoàn toàn sụp đổ.
Đồng thời, tôi theo bản năng truyền một tia mệnh hỏa của Bạch Hổ vào tim Cố Trường An, thay nửa viên yêu đan của A Lê giữ lại hơi thở cuối cùng cho chàng.
Khoảnh khắc mệnh hỏa tuôn ra, tôi nghe thấy xươ/ng hổ trong cơ thể nứt toác từng tấc một.
Rất đ/au.
Nhưng tôi bỗng nhớ ra, A Lê trước kia chắc chắn còn đ/au hơn thế này.
Khi nàng đ/ứt cái đuôi thứ nhất vì tôi, nàng không kêu đ/au.
Khi đ/ứt cái đuôi thứ hai vì tôi, nàng cũng không kêu đ/au.
Khi tôi lấy yêu đan của nàng, nàng thậm chí còn không thể khóc thành tiếng.
Hóa ra khi đ/au đến tột cùng, con người thực sự sẽ không phát ra tiếng động.
Tiểu đạo sĩ đứng không xa, ngẩn ngơ nhìn tôi.
"Ngươi đi/ên rồi." Hắn nói, "Ngươi dùng mệnh hỏa của chính mình để c/ứu một người phàm sao?"
Tôi không ngẩng đầu.
"Không phải c/ứu hắn, là c/ứu A Lê."
A Lê đã trao mạng sống cho Cố Trường An.
Nếu Cố Trường An ch*t, dù nàng có tỉnh lại, nàng cũng sẽ không sống nữa.
Đây là điều duy nhất tôi hiểu ra được lúc này.
Tôi truyền một nửa yêu lực vào cơ thể A Lê.
Còn về phần Cố Trường An, đây không phải là cải tử hoàn sinh.
Chỉ là v/ay mượ mạng sống, mà mạng v/ay mượ, luôn có ngày phải trả.
Nhưng ít nhất ngày đó, không nên là bây giờ.
Khi mưa tạnh, Cố Trường An tỉnh lại.
Chàng mở mắt, câu đầu tiên hỏi: "A Lê đâu?"
Tôi cúi đầu nhìn con hồ ly nhỏ trong lòng.
Nàng đã ngủ thiếp đi, cơ thể nhẹ đến đáng thương, cuộn thành một cục nhỏ.
Cố Trường An hỏi tôi: "Nàng ấy sẽ tỉnh lại chứ?"
Tôi im lặng hồi lâu.
"Sẽ."
"Nhưng nàng ấy có thể sẽ quên đi chuyện trước kia."
"Quên Thanh Khâu, quên ngươi, cũng quên cả ta."
Tôi quay đầu nhìn Cố Trường An: "Trước khi nàng tỉnh lại, có thể cho ta ôm nàng thêm lần nữa không?"
Cố Trường An gật đầu rồi lại lắc đầu: "Ta cũng không biết nữa... Ngươi từng làm A Lê tổn thương sâu sắc đến thế, nhưng hôm nay, ngươi lại c/ứu mạng ta và A Lê..."
"Ta rất muốn cứng rắn nói với ngươi rằng, ta không cần mệnh hỏa của ngươi, ta thà ch*t đi còn hơn."
"Nhưng ta không nỡ rời xa A Lê."
"Ta không nỡ ch*t đi như thế này."
"Ta chịu ân huệ của ngươi, nhưng lại không muốn trả lại ngươi..."
Tôi nghĩ, có lẽ trật tự trong đầu Cố Trường An cũng đang sụp đổ.
Cuối cùng, tôi vẫn giao A Lê cho Cố Trường An.
Bởi vì A Lê chắc là muốn Cố Trường An ôm nàng hơn.
Tay Cố Trường An run lên bần bật, chàng ôm lấy nàng, nước mắt từng giọt rơi trên người nàng.
Chàng hỏi: "Nàng ấy có đ/au không?"
Tôi nói: "Tỉnh lại rồi, sẽ không đ/au nữa."
Cố Trường An cúi đầu, khẽ áp trán vào trán con hồ ly nhỏ.
"Vậy thì tốt."
Chàng nói: "Không nhớ cũng tốt."
Khoảnh khắc này, tôi bỗng nhiên rất h/ận chàng.
Bởi vì tôi biết, sau khi A Lê mất đi ký ức về chàng, họ vẫn sẽ có thêm rất nhiều, rất nhiều ký ức mới.
Nhưng A Lê sẽ mãi mãi quên mất tôi, dù cho tôi có đá/nh đổi nửa cái mạng để giữ lại nàng.
"Ngươi đi mau đi, ta sợ ta không nhịn được mà gi*t ngươi."
Chàng ôm con hồ ly nhỏ đứng dậy: "Xin lỗi."
"Ngoài ra, cảm ơn."