Cánh cửa phòng vốn được Giang Xuyên dán chữ “Hỷ” đỏ chót bỗng n/ổ tung!

Một luồng khí tức còn đậm đặc và tà á/c hơn tất cả những âm khí trước đó cộng lại, từ trong phòng ồ ạt tuôn ra.

Một bóng hình cao lớn từ từ bước ra từ bóng tối.

Hắn mặc vương bào màu đen thêu rồng vàng, khuôn mặt tuấn mỹ nhưng lại mang theo một vẻ tà khí yêu dị.

Ánh mắt hắn quét qua cả sảnh, cuối cùng dừng lại trên người Hắc Bạch Vô Thường, nở một nụ cười lạnh lẽo.

“Chỉ dựa vào hai kẻ như các ngươi mà cũng muốn bắt ta sao?”

9.

Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông mặc áo đen này, nụ cười trên mặt Tạ Tất An biến mất.

Phạm Vô C/ứu cũng siết ch/ặt dây câu h/ồn trong tay, thần sắc nghiêm trọng chưa từng có.

“Là ngươi, Xích Địa Q/uỷ Vương!”

Lòng tôi cũng chùng xuống.

Hóa ra, kẻ luôn ở trong phòng Thiên Tự, được tôi coi như một đại nhân vật bình thường mà hầu hạ chu đáo, lại chính là Xích Địa Q/uỷ Vương trong truyền thuyết, kẻ bị trấn áp từ ngàn năm trước vì làm lo/ạn nhân gian.

Thảo nào khí tức hắn để lại lại bá đạo đến thế.

Xích Địa Q/uỷ Vương không thèm để ý đến Hắc Bạch Vô Thường, ánh mắt hắn rơi vào cánh cửa phòng bị hắn chấn vỡ, và tờ giấy chữ “Hỷ” bị x/é làm đôi.

Sắc mặt hắn lập tức âm trầm xuống.

“Là kẻ nào, dám động vào tẩm cung của bản vương?”

Giọng hắn không lớn, nhưng mang theo một loại uy áp khiến linh h/ồn người ta phải r/un r/ẩy.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đồng loạt đổ dồn về phía Giang Xuyên đang nằm liệt dưới đất.

Giang Xuyên lúc này đã sợ đến h/ồn bay phách lạc, anh ta đi/ên cuồ/ng lắc đầu, chìa bàn tay r/un r/ẩy ra, chỉ về phía Thẩm Nguyệt.

“Là... là cô ta! Là cô ta bảo tôi x/é! Cô ta nói muốn dùng căn phòng này làm phòng tân hôn!”

Để giữ mạng, anh ta không chút do dự đẩy vị hôn thê của mình ra làm lá chắn.

Thẩm Nguyệt không thể tin nổi nhìn Giang Xuyên, trong ánh mắt tràn đầy sự tuyệt vọng và oán h/ận.

“Giang Xuyên, anh là đồ khốn!”

Xích Địa Q/uỷ Vương căn bản không quan tâm đến màn chó cắn chó của bọn họ, hắn chỉ giơ tay lên, nhắm về phía Giang Xuyên rồi khẽ nắm lại.

Giang Xuyên như bị một bàn tay vô hình tóm lấy, cả người bay bổng lên không trung, cổ họng bị bóp ch/ặt, mặt đỏ gay như gan heo.

“Ồn ào.”

Q/uỷ Vương lạnh lùng thốt ra hai chữ.

Thấy Giang Xuyên sắp bị bóp ch*t ngay tại chỗ, tôi buộc phải ra tay.

Hắn có thể ch*t, nhưng không thể ch*t trong khách sạn của tôi.

Nếu không truyền ra ngoài, thì việc kinh doanh của Trạm Dừng Hoàng Tuyền này còn làm ăn gì được nữa.

Tôi lấy từ dưới quầy ra một chiếc bàn tính, nhắm về phía Q/uỷ Vương rồi khẽ gảy.

“Tách.”

Một tiếng động giòn tan vang lên.

Lực vô hình bóp ch/ặt cổ Giang Xuyên lập tức biến mất, hắn như một vũng bùn rơi xuống đất, thở hổ/n h/ển từng hơi.

Xích Địa Q/uỷ Vương có chút ngạc nhiên nhìn tôi, trong ánh mắt thêm một tia dò xét.

“Ồ? Một bà chủ khách sạn nhỏ bé, mà cũng dám quản chuyện của bản vương?”

Tôi đặt bàn tính lên quầy, nhìn hắn không kiêu ngạo cũng không tự ti.

“Q/uỷ Vương bớt gi/ận. Tại Trạm Dừng Hoàng Tuyền này của tôi, có quy tắc của tôi.”

“Pàm ai vào tiệm tôi, đều là khách. Giữa khách với khách, không được tự ý gây chiến. Nếu không, chính là không nể mặt bà chủ này.”

Xích Địa Q/uỷ Vương nghe vậy, đột nhiên cười lớn, tiếng cười chấn động khiến cả khách sạn rung lắc.

“Thú vị, thực sự thú vị! Một phàm nhân nhỏ bé, mà cũng dám nói chuyện quy tắc với bản vương sao?”

“Hôm nay bản vương muốn đại khai sát giới ở đây, ta muốn xem, bà chủ nhỏ như ngươi có thể làm gì được ta!”

Vừa dứt lời, hắc khí quanh người hắn bùng lên dữ dội, vô số tiếng gào thét của oan h/ồn vọng ra từ trong làn khí đen, cả đại sảnh như biến thành vô gian địa ngục.

Hắc Bạch Vô Thường lập tức bày ra tư thế nghênh chiến.

“Q/uỷ Vương, chớ có càn rỡ!”

Một trận đại chiến sắp bùng n/ổ.

Tuy nhiên, tôi lại không chút hoang mang bước ra từ sau quầy, từng bước, từng bước đi tới trước mặt Xích Địa Q/uỷ Vương.

Tôi đứng lại cách hắn ba bước, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn mỹ mà tà á/c đó.

“Ngươi thật sự, không nhớ ta sao?”

Giọng tôi rất khẽ, nhưng truyền rõ mồn một vào tai hắn.

Sự kiêu ngạo và sát ý trên mặt Xích Địa Q/uỷ Vương đông cứng lại ngay khoảnh khắc nghe thấy câu nói này.

Hắn chằm chằm nhìn khuôn mặt tôi, ánh mắt từ nghi ngờ, chuyển sang kinh ngạc, rồi đến không thể tin nổi.

“Là ngươi...”

“A Tố?”

10.

Cái tên “A Tố” vừa thốt ra, cả hiện trường lặng ngắt như tờ.

Hắc Bạch Vô Thường nhìn nhau, biểu cảm như đang nói “tôi vừa nghe thấy tin chấn động gì thế này”.

Giang Xuyên và Thẩm Nguyệt cũng quên cả sợ hãi, trố mắt nhìn tôi và tên Q/uỷ Vương đ/áng s/ợ kia.

Tôi nhìn Xích Địa Q/uỷ Vương, gật đầu.

“Là ta.”

Hắc khí trên người hắn tan biến với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, lộ ra khuôn mặt thật sự của hắn.

Ngàn năm trước, hắn chưa gọi là Xích Địa Q/uỷ Vương, hắn tên Sở Uyên, là thiếu niên tướng quân tài hoa xuất chúng nhất đương triều.

Còn tôi, là cô quân y nhỏ bé luôn lẽo đẽo theo sau thu dọn bãi chiến trường cho hắn.

Sau đó, hắn bị kẻ gian h/ãm h/ại, tử trận sa trường, thi cốt chẳng còn.

Lại sau đó, hắn hóa thân thành á/c q/uỷ, tàn sát cả nhà kẻ th/ù, cũng vì thế mà oán khí quấn thân, đọa vào q/uỷ đạo, trở thành “Xích Địa Q/uỷ Vương” trong miệng người đời.

Còn tôi, thì ở lại khách sạn kết nối âm dương này, trở thành bà chủ của Trạm Dừng Hoàng Tuyền, chờ đợi, suốt một ngàn năm.

Tôi cứ ngỡ hắn đã quên tôi từ lâu, không ngờ rằng, hắn vẫn nhớ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
4 Chuộc tội Chương 12
7 Câu cá Chương 7
11 Lên nhầm xe. Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm