Chúng tôi chẳng làm gì cả, thậm chí có những lúc suốt dọc đường đi, lời nói ra còn không quá năm câu.
Câu chuyện đơn giản và bình dị đến mức nhạt nhẽo, khiến phòng livestream chỉ lác đác hơn chục người ra ra vào vào.
Chu Mục Dã siết ch/ặt đầu ngón tay, giọng lạnh lùng mỉa mai ngắt lời mẹ tôi.
“Vậy chương trình hôm nay là để thảo luận về chuyện yêu đương sớm của con gái bà sao?”
Mẹ tôi khựng lại, không đáp lời.
Bà chỉ lấy ra một chiếc USB đưa cho nhân viên hậu trường.
Màn hình lớn phía sau lập tức hiển thị thư mục dung lượng 20GB.
Bất cứ tệp nào được mở ra cũng đều là video giám sát cảnh tôi ngồi trong phòng đọc sách, làm bài tập rồi đi ngủ.
Ba góc máy, bao quát toàn diện không góc ch*t.
Chu Mục Dã nín thở.
Thực ra những chuyện này tôi đều từng nhắc với anh.
Mẹ tôi đứng bên cạnh cầm micro lên, cất tiếng:
“Lúc đó con bé đang cận kề kỳ thi cao học, là năm quan trọng nhất.”
“Tôi không chỉ lắp camera trong phòng con bé mà còn cài định vị trên điện thoại nó.”
“Mỗi ngày con bé gặp ai, nói chuyện gì, đều nằm dưới sự giám sát của tôi.”
Số lượng người xem livestream tăng vọt theo những đoạn video được công khai.
Chỉ trong mười phút, đã có hơn một trăm ngàn người vào xem.
Mẹ tôi liếc nhìn những dòng bình luận chỉ trích tràn ngập màn hình.
Người vốn dĩ coi trọng thể diện nhất, giờ phút này lại như không nhìn thấy gì cả.
Bà quay đầu nhìn Chu Mục Dã đang sa sầm nét mặt.
“Nếu cậu không tin, tất cả những thứ này đều có thể mang đi kiểm tra kỹ thuật.”
“Lần đó sau khi đưa con bé từ nhà ga về, tôi đã thu giữ toàn bộ giấy tờ tùy thân và tiền bạc của nó.”
“Chu Mục Dã, A Uyển nó chưa từng lừa cậu một lời nào. Là tôi cảm thấy cậu sẽ ảnh hưởng đến việc thi cử của nó, là tôi cảm thấy nó thoát khỏi tầm kiểm soát của tôi, nên mới làm những chuyện đó.”
“Cậu không nên h/ận A Uyển, điều đó không công bằng với nó.”
Chu Mục Dã lặng lẽ ngồi trên ghế.
Ánh mắt lạnh như băng giá.
“Thế nào gọi là công bằng?”
“Tôi bị tạm giam mười lăm ngày, lỡ mất kỳ thi. Bố tôi vì c/ứu tôi mà chạy vạy khắp nơi rồi gặp t/ai n/ạn. Lúc đó, ai đến nói chuyện công bằng với tôi?”
“Bà nói Giang Dịch Uyển vô tội? Nhưng ngày đó, chính nó là người đứng trước mặt tất cả truyền thông, tận miệng nói tôi sàm sỡ nó!”
Nói đến cuối cùng.
Chu Mục Dã hít sâu một hơi, giọng điệu mỉa mai.
“Bà bảo Giang Dịch Uyển tự mình ra đây, tôi cũng muốn hỏi thử nó.”
“Đã như ý nguyện đỗ Đại học Kinh đô, lấy được chồng giáo sư, cuộc đời đáng lẽ phải xuân phong đắc ý. Bây giờ làm trò này là muốn làm cái gì?”
Phần bình luận đồng loạt nhảy chữ.
【Đúng đấy! Bảo cô gái đó ra nói rõ ràng đi!】
【Tôi thấy cô gái đó cũng chẳng dễ dàng gì, biết đâu có nỗi khổ tâm nào đó!】
【Phi! Kẻ đáng thương tất có chỗ đáng h/ận! Gia đình cậu trai này chẳng lẽ không đáng thương sao?】
Mẹ tôi lảo đảo đứng dậy.
Cả người như già đi mười tuổi trong chớp mắt.
“Nó không đến được đâu.”
“Sáu năm trước, nó đã ch*t rồi.”
Nghe thấy lời mẹ nói.
Trên mặt Chu Mục Dã không có lấy một tia ngạc nhiên.
Anh đứng dậy, ánh mắt lướt qua cuốn nhật ký cũ kỹ kia.
“Giang Dịch Uyển.”
Ng/ực tôi khẽ run lên.
Cho dù biết anh không thể nhìn thấy tôi, nhưng tôi vẫn không khỏi hồi hộp.
“Nếu cô thực sự ch*t rồi, thế thì tốt quá.”
Tôi sững sờ.
Giọng nói lạnh lẽo ấy như một lưỡi d/ao, x/ẻ đôi linh h/ồn tôi.
Cơ thể mẹ tôi xuyên qua tôi, muốn níu lấy Chu Mục Dã.
“Ngày mai tôi định tổ chức tang lễ cho A Uyển, cậu có thể đến gặp nó lần cuối không?”
Đáp lại bà chỉ là một bóng lưng lạnh lùng.
Tôi muốn nói.
Chu Mục Dã gh/ét tôi đến thế, sao có thể còn đến gặp tôi.
Nhưng tôi không ngờ, anh ấy thực sự đã đến.
Ánh mắt anh dừng lại trong căn phòng của tôi.
Cánh cửa phòng ngủ bị đ/ập nát, cửa sổ hàn ch*t, rèm cửa đóng kín mít.
Đó là sự ngột ngạt mà những đoạn video giám sát không thể nào thấy được.
Tôi đứng trong phòng khách, không tiến lại gần.
Dù đã ch*t sáu năm, căn phòng đó đối với tôi vẫn là một cơn á/c mộng.
Chu Mục Dã rời mắt đi, giọng điệu mỉa mai.
“Không phải nói là tang lễ sao?”
“Diễn kịch cũng chẳng diễn cho trọn bộ, có cần tôi giúp các người đặt một cái qu/an t/ài và vòng hoa không?!”
Mẹ tôi lặng lẽ nhìn anh.
Đặt chiếc điện thoại cũ của tôi trước mặt anh.
“Cậu vẫn luôn ghi h/ận chuyện A Uyển đứng ra làm chứng cho cậu.”
“Nó sau đó có giải thích với cậu, nhưng cậu cũng không nghe.”
“Cậu có biết cậu đã hại ch*t nó không!”
Trên màn hình điện thoại vỡ nát.
Hai cuộc gọi hiện ra trước mắt.
Một là 110.
Một là cuộc gọi cuối cùng tôi gọi cho Chu Mục Dã vào ngày tôi ch*t.
Cách nhau chưa đầy một phút.
Ký ức bị bụi phủ mờ như bị d/ao rạ/ch một đường.
Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, mẹ tôi rất vui.
Phá lệ cho tôi ba tiếng đồng hồ để ra ngoài.
Đó là lần đầu tiên tôi ra ngoài sau một tháng trời.
Thực ra tôi không biết đi đâu, muốn làm gì.
Chỉ nghe nói Chu Mục Dã sắp rời khỏi thành phố, nên muốn đến gặp anh lần cuối.
Nhưng vừa đến dưới lầu nhà anh, tôi đã bị người ta kéo vào con hẻm tối tăm.
Quần áo trên người bị x/é rá/ch.
Tôi muốn kêu c/ứu, nhưng miệng đã bị bịt ch/ặt.
Cho đến khi đầu hẻm vang lên tiếng Chu Mục Dã nói chuyện với bạn học.
“Tao vừa thấy Giang Dịch Uyển đến tìm mày, nó định đến tiễn mày đấy à?”
Giọng anh rõ ràng và chói tai.
“Không thấy, tao cũng không muốn nhìn thấy nó nữa.”
“Từ hôm nay, nó có ch*t cũng chẳng liên quan gì đến tao!”
Ngay khoảnh khắc giọng nói đó biến mất.