Anh ấy thẫn thờ nhìn khuôn mặt em gái có nét giống tôi.
Nhớ lại bức ảnh cưới treo ở sảnh khách sạn hôm nọ, anh mới bàng hoàng nhận ra, người kết hôn là em gái.
Suốt ba ngày ròng rã, anh nằm trên chiếc giường tôi từng ngủ, hồi tưởng lại từng lời của em gái.
“Lúc anh bị bắt đi, chị thật sự muốn đến làm chứng cho anh.”
“Nhưng mẹ lấy cái ch*t ra ép chị, lại còn lừa chị rằng chỉ cần thi xong, mẹ sẽ đưa chị đến đồn cảnh sát nói rõ mọi chuyện.”
“Chị tin mẹ, ngày đêm vùi đầu vào đề, ngay cả nằm mơ cũng đang làm bài thi.”
“Anh ở trại tạm giam mười mấy ngày, chị cũng chẳng dễ chịu gì, mấy lần ngất xỉu ở trường.”
“Chu Mục Dã, em không biết chị có thật sự thích anh hay không, nhưng chị ấy chưa bao giờ làm hại anh.”
…
Chu Mục Dã nhìn trân trối lên trần nhà, ánh mắt vô h/ồn.
Ba ngày không ăn không uống, tôi thật sự sợ anh xảy ra chuyện gì.
“Chu Mục Dã.”
Tôi ngập ngừng bước vào căn phòng tối tăm.
Linh h/ồn tôi vô thức r/un r/ẩy.
“Tôi đây, anh nói đi.”
Im lặng hồi lâu.
Anh mới lẩm bẩm một mình.
“Em có h/ận tôi không?”
Tôi lắc đầu đi/ên cuồ/ng.
Đưa tay muốn kéo anh ra khỏi giường, muốn đuổi anh đi.
“Chu Mục Dã, em không h/ận anh.”
“Từ đầu đến cuối, em chưa bao giờ h/ận anh.”
Chỉ thấy tiếc nuối.
Một người tốt như vậy, lại bị tôi liên lụy thành ra thế này.
Chu Mục Dã vùi đầu sâu vào gối.
Đôi vai run lên bần bật.
“Nếu ngày đó, tôi đưa em đi. Hoặc là, tôi không báo tin cho mẹ em, có phải em sẽ không ch*t không?”
“Giang Dịch Uyển, em nên h/ận tôi đi.”
Ngày thứ tư, Chu Mục Dã cuối cùng cũng bước ra khỏi phòng.
Tôi theo sau anh ra cửa.
Cứ ngỡ anh sẽ về nhà.
Ai ngờ anh quay đầu bước vào một công ty thiết kế nội thất gần đó.
Dẫn theo hai người thợ cùng một đống dụng cụ, quay lại căn phòng nhỏ u tối của tôi.
“Tháo hết cửa, cửa sổ, camera, tất cả mọi thứ xuống.”
Khoảnh khắc khung cửa sổ bị hàn ch*t được đ/ập vỡ, ánh nắng chói chang chiếu rọi vào trong.
Tôi ngẩn ngơ.
Sau nửa ngày đục đẽo, cả căn phòng trở nên trống trơn.
Chu Mục Dã đóng gói toàn bộ đồ đạc của tôi, gửi về quê nhà của anh ở tỉnh khác.
Trước khi rời đi, anh đứng đối diện với căn phòng trống rỗng.
Nhìn rất lâu.
Cho đến khi mặt trời lặn, căn phòng không còn ánh nắng.
Anh mới khẽ cười.
“Giang Dịch Uyển.”
“Ừm?”
“Em được tự do rồi.”
Trước khi ra sân bay, tôi theo Chu Mục Dã đến đồn cảnh sát.
Vì tội tự ý giấu x/ác người ch*t, mẹ tôi phải đối mặt với một năm tù giam.
Đối mặt với sự chất vấn của Chu Mục Dã.
Trong mắt bà thậm chí không có lấy một tia hối h/ận.
“Tôi là mẹ nó, mọi việc tôi làm đều là vì tốt cho nó!”
“Nó h/ận tôi cũng không sao, rồi sẽ có ngày nó hiểu tấm lòng của tôi! Đợi đến ngày nó kết hôn, có con cái của riêng mình, nó sẽ hiểu tất cả những điều này…”
“Nhưng nó ch*t rồi!”
Chu Mục Dã đỏ ngầu mắt, ngắt lời bà.
“Nó mới mười tám tuổi, cuộc đời còn chưa thực sự bắt đầu đã kết thúc rồi.”
Biểu cảm của mẹ thoáng nứt vỡ, nhưng rồi nhanh chóng khôi phục.
“Đó là phải hỏi cậu đấy.”
“Cuộc đời nó vốn dĩ tốt đẹp biết bao! Tại sao cậu cứ phải quấn lấy nó? Nếu không phải vì cậu, nó đã không trở nên phản nghịch với tôi như vậy!”
“Tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ cậu! Là cậu hại ch*t nó!”
Chu Mục Dã nhìn trân trối người mẹ ngoan cố không chịu hối cải.
Như thể lần đầu tiên cảm nhận được nỗi tuyệt vọng và sự ngột ngạt mà tôi từng trải qua.
“Chu Vân Thư! Bà đúng là hết th/uốc chữa!”
“Bà căn bản không xứng làm mẹ!”
“Nếu không phải vì bà, A Uyển đã có một tương lai tốt đẹp hơn!”
Lời nói của Chu Mục Dã đ/âm sâu vào dây th/ần ki/nh nh.ạy cả.m của mẹ.
Bà gào thét phản bác.
“Cậu có tư cách gì mà nói tôi!”
“Chẳng phải chính cậu đã báo tin cho tôi, bảo tôi nó sắp bỏ trốn sao?”
“Nếu ngày đó nó không đi tìm cậu, thì những chuyện đó đã không xảy ra! Cậu đúng là đồ sao chổi!”
“Cái gia đình êm ấm của tôi, đều bị cậu phá hủy hết!”
Cảnh sát trại giam đến lôi người mẹ đang kích động đi.
Ng/ực Chu Mục Dã phập phồng dữ dội.
Tôi đẩy anh.
“Đừng cãi nhau với bà ấy nữa, bà ấy sẽ không hiểu đâu.”
“Chu Mục Dã, đi thôi.”
Thực ra lúc ra đi, tôi chẳng oán trách bất cứ ai.
Tôi không thể chọn nơi mình sinh ra.
Cũng không thể chọn người mẹ mình sẽ có.
Đã không có quyền lựa chọn từ đầu, tôi còn có thể trách ai đây?
Chu Mục Dã, chỉ là sau khi gặp anh, anh khiến tôi cảm thấy mình có thể thử một lần.
Thử thoát khỏi tất cả những thứ này.
Đáng tiếc, tôi thất bại rồi.
Ngay cả khi ngày đó Chu Mục Dã không nhắn tin cho mẹ,
Với tính cách cố chấp của bà, tôi đoán cuối cùng vẫn sẽ bị tìm ra thôi.
Hoặc đợi đến khi bà già đi, chấp niệm không còn sâu nặng như vậy nữa.
Mọi thứ biết đâu sẽ khác.
Nhưng làm gì có nhiều chữ “nếu” đến thế chứ?
Chu Mục Dã mặt c/ắt không còn giọt m/áu bước ra khỏi đồn cảnh sát.
Ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy em gái.
Tôi vốn không thân thiết gì với nó.
Nó từ nhỏ học hành đã không giỏi, yêu cầu của mẹ đối với nó rất đơn giản.
Ngoan ngoãn, không gây chuyện, không để giáo viên gọi phụ huynh là được.
Chỉ cần làm được những điều đó, thi điểm không cũng chẳng sao.
Chu Mục Dã coi như không thấy nó, đi thẳng qua.
Nó chạy bước nhỏ đuổi theo.