Anh em của tôi, cả thảy mười hai tinh anh, đều bỏ mạng trong đó cả rồi! Cô cố tình gi*t người, cô là con q/uỷ thấy ch*t không c/ứu!"
Hắn gào thét đến lạc cả giọng, tiếng hét vang vọng khắp đại sảnh, lập tức thu hút vô số người chơi chỉ trỏ.
Tôi tựa lưng vào ghế, kẹp đồng xu đồng cổ trong kẽ ngón tay, thản nhiên để nó lăn qua lăn lại một cách linh hoạt. Đối mặt với nước bọt văng tung tóe của hắn, tôi thậm chí còn chẳng buồn chớp mắt.
"M/ắng xong chưa?"
Tôi liếc nhìn hắn một cái nhạt nhẽo, ấn mạnh đồng xu xuống mặt bàn nghe "cạch" một tiếng.
"Thứ nhất," tôi giơ một ngón tay lên, nhìn thẳng vào đôi mắt vằn tia m/áu của hắn, "Lúc ban đầu Kỳ Niệm lấy danh nghĩa 'Liên minh tương trợ' để ăn không ngồi rồi, hội của các người là kẻ đầu tiên quay lưng, đăng bài trên diễn đàn m/ắng tôi là 'thương nhân vô lương tâm', sao lúc đó không nghĩ đến ân tình tôi từng vớt các người ra từ phó bản cấp SSSS?"
Hách Liên Tranh cứng đờ mặt mày, ngón tay đang xoa chiếc nhẫn mã n/ão đen vô thức co lại.
"Thứ hai," tôi giơ ngón tay thứ hai lên, khóe miệng nhếch một nụ cười mỉa mai, "Hai mươi phút trước, tại cửa hang yêu thú, để có thể trốn thoát thuận lợi, là ai đã không chút do dự đẩy tôi từ phía sau, muốn tôi chặn hậu để chịu ch*t? Hội trưởng Hách, lúc ông đẩy tôi vào miệng yêu thú cấp Thủ lĩnh, sao không nghĩ xem bốn chữ 'thấy ch*t không c/ứu' viết như thế nào?"
Lời vừa dứt, những người chơi đang vây xem trên tầng hai lập tức ồ lên kinh ngạc.
"Cái gì? Họ thực sự đẩy Yến Thần đi làm bia đỡ đạn sao?"
"Trời đất, qua cầu rút ván cũng trơ trẽn quá mức rồi..."
Đám cấp cao trong hội đứng sau lưng Hách Liên Tranh sắc mặt từ tái mét chuyển sang màu gan lợn, cúi gầm mặt xuống, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
"Thứ ba," tôi giơ ngón tay thứ ba lên, thân người hơi nghiêng về phía trước, đôi mắt màu hổ phách tràn đầy vẻ mỉa mai lạnh lẽo, "Lần trước, tôi liều nửa cái mạng để vớt các người ra, các người vì muốn quỵt số tiền còn lại vỏn vẹn năm trăm điểm tích phân mà chỉ trỏ vào mũi tôi mỉa mai. Lúc đó, sao các người không nhớ tôi là ân nhân c/ứu mạng?"
"Yến Tầm Hoan tôi không làm từ thiện.
Điểm tích phân tới nơi, Diêm Vương cũng phải nhường đường;
Điểm tích phân không có, đừng nói với tôi mấy chuyện nhân nghĩa đạo đức."
Tôi tựa lưng vào ghế, lạnh lùng nhìn hắn:
"Muốn dùng mạng của tôi để lấp đầy lòng tham của các người ư? Nằm mơ đi."
Hách Liên Tranh thở hổ/n h/ển, môi r/un r/ẩy, muốn phản bác nhưng không thốt ra nổi một tiếng.
Trong đại sảnh vang lên những tiếng xì xào chỉ trích, chỉ là lần này, mũi dùi dư luận đều chĩa thẳng vào bọn họ. Phó hội trưởng kéo tay áo Hách Liên Tranh, mặt đầy vẻ nh/ục nh/ã và tuyệt vọng, chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống.
Hách Liên Tranh nhìn chằm chằm vào tôi, hai nắm đ/ấm siết ch/ặt kêu răng rắc. Tuy nhiên, thực tế tàn khốc khi tinh anh trong hội mất sạch, trang bị n/ổ tung hết, giống như một chậu nước đ/á dội thẳng lên đầu, lập tức dập tắt sự ngông cuồ/ng cuối cùng của hắn.
Dưới sự chứng kiến của mọi người, vị hội trưởng hội nhóm đỉnh cao từng làm mưa làm gió trong trò chơi này, hai chân mềm nhũn, vậy mà quỳ thẳng xuống trước mặt tôi.
Xung quanh vang lên những tiếng hít hà kinh ngạc. Vị hội trưởng hội trăm người từng kiêu ngạo hống hách, lúc này giống như con chó nhà có tang quỳ trước mặt tôi, gắt gao túm lấy gấu quần tôi.
"Yến Thần, tôi sai rồi! Tất cả chúng tôi đều sai rồi!"
Giọng Hách Liên Tranh r/un r/ẩy, thậm chí mang theo tiếng khóc, "Là chúng tôi bị mỡ lợn che mắt, nghe lời m/a q/uỷ của con tiện nhân Kỳ Niệm! C/ầu x/in cô, hãy treo biển nhận c/ứu người trở lại đi!"
Đám cốt cán phía sau hắn cũng quỳ rạp xuống, những người chơi vây xem trong đại sảnh càng ùa lên, gương mặt đầy vẻ hoảng lo/ạn và van xin.
"Đúng vậy Yến Thần, sau này chúng tôi tuyệt đối tôn cô làm c/ứu thế chủ!"
"Chỉ cần cô chịu treo biển nhận đơn, điểm tích phân tăng gấp đôi! Không, gấp ba! Chỉ cần c/ứu được mạng, bao nhiêu điểm chúng tôi cũng đưa!"
"Yến Thần, c/ứu chúng tôi với, không có cô, chúng tôi căn bản không qua nổi phó bản cao cấp đâu!"
Nghe tiếng van xin nối tiếp nhau bên tai, tôi chỉ thấy mỉa mai. Tôi thong thả thu đồng xu đồng vào lòng bàn tay, nhìn xuống Hách Liên Tranh từ trên cao, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh nhạt:
"Gấp đôi? Gấp ba?"
Hách Liên Tranh tưởng có hy vọng, vội vàng gật đầu:
"Đúng! Chỉ cần cô ra giá, hội chúng tôi dù có b/án nhà b/án cửa cũng gom đủ cho cô!"
Tôi cười khẩy, trực tiếp mở bảng hệ thống, cài đặt cột tài sản cá nhân thành "Tất cả mọi người đều có thể thấy".
Giây tiếp theo, một dãy số vàng óng được tạo thành từ vô số con số "0" lập tức làm chói mắt tất cả những người có mặt. Đó là khối tài sản khổng lồ tích lũy qua vô số phó bản cấp SSSS, đổi bằng sinh tử mà có được.
"Nhìn rõ chưa?" tôi lạnh lùng nhìn hắn, "Tôi thiếu chút điểm tích phân của các người sao? Số tiền tôi ki/ếm được, dù mỗi ngày m/ua đạo cụ đắt nhất trong cửa hàng hệ thống, cũng đủ để tôi tiêu xài mười đời."
Đại sảnh im lặng như tờ. Những kẻ đó nhìn những con số trên bảng của tôi, lòng tham và sự hối h/ận trong mắt gần như trào ra.
"Lúc trước tôi niêm yết giá rõ ràng một nghìn điểm tích phân, các người chê đắt, quay đầu đi tung hô một kẻ mới vào chỉ biết nói lời hay ý đẹp, dùng kỹ năng không gian rác rưởi để làm màu."