Chị gái cẩn thận vuốt ve chiếc vòng, nhưng chiếc vòng ngày càng ướt đẫm, chị khóc đến r/un r/ẩy cả người. Tôi mím ch/ặt môi, cố gắng kìm nén nước mắt. Tôi biết họ đều có nỗi khổ tâm riêng, tôi cũng từng oán trách, nhưng chưa bao giờ thực sự oán h/ận họ. Bố mẹ không có tội, chị gái lại càng không. Tôi chỉ thiếu một chút nữa thôi là chạm tới hạnh phúc, thật sự chỉ thiếu một chút thôi. Tiếc nuối quá.
Tin tôi qu/a đ/ời cuối cùng vẫn không giấu được bà ngoại. Bà mang từ Bắc Thành xa xôi lên cho tôi món gà á/c quê để tẩm bổ, nhưng vừa vào cửa đã nhìn thấy di ảnh của tôi, món đồ trên tay bà rơi xuống đất cái "bộp".
"Ninh Ninh đâu?" Bà ngoại nhìn mẹ với đôi mắt đỏ hoe, mẹ há miệng nhưng không nói nên lời.
"Ta hỏi các người Ninh Ninh đâu? Tại sao các người lại làm ảnh Ninh Ninh thành đen trắng treo trên tường? Ninh Ninh là một đứa trẻ ngoan ngoãn, sao các người dám trù ẻo con bé ch*t?"
Mẹ cúi đầu, mặc cho nước mắt rơi xuống. "Mẹ à," bố lên tiếng, giọng khàn đặc và trống rỗng, "Xin lỗi mẹ, là lỗi của chúng con, chúng con không để ý đến Dĩ Ninh, con bé bị ngã cầu thang tầng hầm. Pháp y nói là... xuất huyết nội sọ dẫn đến t/ử vo/ng, xin lỗi mẹ!"
Bà ngoại nhìn chằm chằm vào bố mẹ, bà rất bình tĩnh, nhưng tôi đang lơ lửng bên cạnh vẫn thấy mắt bà đỏ hoe. "Vậy ý các người là sao? Tại sao Ninh Ninh lại ngã ở tầng hầm? Các người đã làm gì?"
Không gì có thể giấu được bà ngoại. Bố đỏ mắt nói ra sự thật: "Mẹ, ngày Ninh Ninh qu/a đ/ời là ngày hết hạn lời tiên tri về cái ch*t của Dĩ Sơ. Để an toàn, chúng con đã nh/ốt Ninh Ninh dưới tầng hầm, nhưng chúng con dùng lực quá mạnh, Ninh Ninh..."
Lời chưa dứt, bà ngoại đã t/át bố một cái thật mạnh. Ông cúi đầu, mặt đầy vẻ x/ấu hổ: "Mẹ, là lỗi của chúng con, là chúng con không bảo vệ tốt cho Ninh Ninh."
"Không bảo vệ tốt cho Ninh Ninh?" Bà ngoại hỏi ngược lại, "Ta hỏi các người, các người chỉ là không bảo vệ tốt cho Ninh Ninh thôi sao? Dĩ Sơ là chị cả, hiểu chuyện, ngoan ngoãn lại còn giúp các người việc nhà, các người thương con bé ta hiểu. Các người nói Dĩ Sơ bị tiên tri cái ch*t là do sự thiên vị dành cho Dĩ Ninh nhỏ tuổi hơn gây ra, nên các người muốn hoán đổi đãi ngộ của hai đứa, ta cũng có thể hiểu. Nhưng ta muốn hỏi các người, các người thật sự đã từng thiên vị Dĩ Ninh chưa?"
Giọng bà ngoại nghẹn ngào r/un r/ẩy, nhưng từng chữ đều như rỉ m/áu: "Ngày trước các người vì mưu sinh đến Nam Thành, ta bảo dù thế nào cũng phải mang theo hai đứa con gái, các người không nghe, chỉ mang theo Dĩ Sơ hiểu chuyện. Ninh Ninh ngày đó bé như vậy, đang là lúc cần tình yêu của bố mẹ nhất, vậy mà các người lại để con bé ở lại quê. Sau này các người m/ua nhà ở Nam Thành, mang Ninh Ninh đến, ta cứ ngỡ các người sẽ thương con bé, kết quả thì sao?"
Bà ngoại chỉ vào di ảnh đen trắng trên tường: "Đây chính là kết quả của việc các người thương Dĩ Ninh, phải không? Các người thiên vị ở chỗ nào? Trả lời ta!"
Căn phòng im lặng như tờ. Mặt mẹ tái mét, môi r/un r/ẩy: "Con biết mình luôn n/ợ Ninh Ninh, con chỉ muốn đợi việc của Dĩ Sơ giải quyết xong xuôi, hai đứa sẽ được đối xử công bằng. Mẹ ơi, con thật sự không biết mình lại phạm sai lầm lớn đến thế, con chưa bao giờ nghĩ cái giá để Dĩ Sơ có được cuộc đời mới lại là tính mạng của Ninh Ninh..."
Mẹ ngồi thụp xuống sàn, nước mắt giàn giụa: "Con thật sự không nghĩ kết quả lại như vậy, rõ ràng con không muốn mất đứa con gái nào, vậy mà cuối cùng con chỉ có thể giữ lại một đứa..."
Tiếng khóc vang lên trong căn phòng, chỉ có bà ngoại đứng lặng người nhìn di ảnh tôi, đáy mắt đong đầy lệ. "Các người không xứng làm cha mẹ, càng không xứng treo ảnh Ninh Ninh trong nhà. Ảnh và tro cốt của Ninh Ninh ta đều sẽ mang đi. Ta muốn đưa Ninh Ninh về nhà, về ngôi nhà thực sự."
Bố ngẩng phắt đầu lên: "Mẹ, đừng mà! Chúng con thật sự đã biết sai rồi..."
"Các người biết sai rồi, vậy Ninh Ninh có thể sống lại không?" Bà ngoại nghiêm giọng. Bố đứng sững tại chỗ, chỉ có chị gái cầm hũ tro cốt đặt trong phòng tôi, nhẹ nhàng đặt vào tay bà ngoại.
Chương 7
Bà ôm hũ tro cốt của tôi, bàn tay đầy vết chai sần khẽ vuốt ve chiếc hộp. Tôi lơ lửng giữa không trung, dường như cảm nhận được hơi ấm từ tay bà ngoại.
"Ninh Ninh, bà ngoại đưa con về nhà."
Linh h/ồn tôi theo bà ngoại về nhà. Bà ch/ôn hũ tro cốt của tôi cạnh chiếc xích đu ở sân sau. Chiếc xích đu đó do ông ngoại đã khuất tự tay làm cho tôi, rất chắc chắn. Hồi nhỏ, tôi thích nhất là ngồi trên xích đu, xem cuốn sách vẽ bà m/ua cho và ăn những trái dâu tây ông tự tay trồng.
Nghĩ kỹ lại, những ngày tháng ở quê là khoảng thời gian tôi hạnh phúc nhất. Khi trở về nhà bố mẹ ở Nam Thành, tuy ở bên chị gái rất vui, tuy bố mẹ cũng thường chăm sóc tôi, nhưng trong lúc chăm sóc tôi, họ thường thiên vị chị gái hơn một chút.
"Ninh Ninh, chị con theo chúng ta đã chịu nhiều khổ cực, hay ốm đ/au, con giúp bố mẹ chăm sóc chị nhé?"
"Ninh Ninh, chị con hồi đó ít được ăn bánh kem, con nhường chị ăn thêm chút nhé?"
Chuyện này nối tiếp chuyện kia, từng chút một...