Không nói đến việc anh trai tôi vẫn còn ở đó, chỉ cần tôi hét lên một tiếng thôi là một đám vệ sĩ đã lao ra rồi. Hứa Doanh Doanh nhìn thấy tôi, nở nụ cười lấy lòng: "Bảo Châu, chuyện hôm nay là dì không đúng, dì xin lỗi con."

Anh tôi nghe thấy tiếng động liền bước tới: "Ai đấy?"

Hứa Doanh Doanh vừa nhìn thấy anh tôi, hốc mắt lập tức đỏ hoe, chực chờ lao vào lòng anh ấy: "A Diễn, tôi thật sự không còn đường lui nữa rồi."

Anh tôi lập tức muốn đóng cửa nh/ốt bà ta ở bên ngoài. Hứa Doanh Doanh lại cố chấp chặn cửa, che mặt khóc lóc thảm thiết: "Tôi đã ly hôn với Bùi Thanh rồi, ông ta là một con súc vật, suốt ngày rư/ợu chè đá/nh đ/ập tôi."

"Giờ tôi không còn một xu dính túi, Yến Tử cũng bị đuổi học rồi, con bé còn nhỏ thế này, không thể không được đi học."

Bà ta đẩy Hứa Yến Tử lên phía trước: "Yến Tử, mau gọi bố đi."

Tôi kinh ngạc đến mức suýt ngã khỏi bậc thềm. Hứa Yến Tử cũng rất biết điều, "bộp" một tiếng quỳ xuống: "Bố ơi!"

"Bố ơi, xin bố hãy c/ứu con và mẹ với."

Hứa Doanh Doanh nhìn anh tôi, giọng điệu mang theo sự đương nhiên: "A Diễn, Yến Tử thực ra vẫn luôn rất ngưỡng m/ộ anh, con bé không có bố thật đáng thương."

"Chỉ cần anh chịu tha cho chúng tôi, tôi đồng ý kết hôn với anh."

"Để Yến Tử nhận anh làm bố, cũng là cho con bé một mái nhà trọn vẹn."

Tôi nghe mà ngẩn cả người. Trong đầu người đàn bà này chứa xi măng à? Định để anh tôi làm 'người đổ vỏ' sao? Lại còn kiểu 'cô đồng ý'?

Tôi quay người vào bếp bê ra một chậu nước.

"Rào!"

Tôi hắt thẳng chậu nước lên người Hứa Doanh Doanh: "Được đằng chân lân đằng đầu đúng không? Dắt theo cái đứa con riêng của cô cút đi chỗ khác!"

Hứa Doanh Doanh bị ướt sũng, hét lên: "Hạ Bảo Châu, mày không có giáo dục!"

Tôi cầm chậu không, chắn trước mặt anh trai: "N/ão cô bị cửa kẹp à?"

"Muốn anh tôi làm kẻ đổ vỏ? Cái tính toán của nhà cô văng cả vào mặt tôi rồi đấy!"

Hứa Doanh Doanh vẫn muốn giả đáng thương, bà ta nhìn anh tôi, giọng r/un r/ẩy: "A Diễn, anh nhìn nó kìa, nó chẳng có tí giáo dục nào, anh thật sự không định quản sao?"

Anh tôi bật cười: "Quản? Em gái tôi tạt hay lắm."

"Cô nói Bùi Thanh đá/nh cô?"

"Chẳng phải là vì năm đó cô 'cắm sừng' ông ta, bị nhà họ Bùi phát hiện đứa con trong bụng không phải của họ, nên mới bị quét ra khỏi cửa sao?"

Sắc mặt Hứa Doanh Doanh trắng bệch: "Anh... anh làm sao mà biết?"

Anh tôi không muốn nói nhảm với bà ta nữa, trực tiếp gọi bảo vệ: "Ném hai thứ rác rưởi này ra ngoài."

Hứa Doanh Doanh vẫn giãy giụa khi bị bảo vệ lôi đi: "Hạ Diễn, không phải trước đây anh yêu tôi nhất sao? Anh thay đổi rồi, anh m/áu lạnh!"

"Rõ ràng năm đó anh yêu tôi đến thế, anh từng nói sẽ chăm sóc tôi cả đời!"

Anh tôi đóng cửa lại, phủi tay: "Thật gh/ê t/ởm."

"Đó là do năm xưa mắt tôi bị m/ù, giờ tôi đã chữa khỏi rồi."

Mẹ con Hứa Doanh Doanh chỉ yên ổn được ba bốn ngày rồi lại bắt đầu giở trò trên mạng.

Khi tôi nhìn thấy, video của bà ta đã lên hot search với tiêu đề gây sốc: "Tập đoàn Hạ thị cậy giàu hiếp đáp mẹ góa con côi".

Trong video, Hứa Doanh Doanh mặc bộ đồ cũ kỹ, khóc lóc thảm thiết trước ống kính: "Tôi thừa nhận, năm xưa tôi và Hạ tổng từng có một đoạn tình cảm, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc quấn lấy anh ấy."

"Nhưng em gái anh ấy là Hạ Bảo Châu, không chỉ tr/ộm học phí của con gái tôi ở trường mà còn đá/nh người."

"Thậm chí còn lừa tôi đến nhà họ Hạ vào đêm khuya, tạt nước s/ỉ nh/ục tôi."

Hứa Yến Tử cũng khóc theo: "Họ còn nói, muốn mẹ con con không thể sống nổi ở đây."

Phần bình luận toàn những lời mắ/ng ch/ửi:

[Cô bé kia đáng thương quá, nhìn ánh mắt đó kìa, chắc là phải chịu khổ nhiều lắm.]

[Nhà họ Hạ giàu thế mà lại đi b/ắt n/ạt hai mẹ con họ?]

[Con Hạ Bảo Châu này đúng là súc vật, phải truy lùng danh tính nó!]

[Tập đoàn Hạ thị à? Né gấp, loại người này làm ra sản phẩm chắc cũng đ/ộc hại.]

Anh tôi đẩy cửa phòng bước vào, sắc mặt bình thản. Tôi đưa điện thoại đến trước mặt anh: "Anh, Hứa Doanh Doanh m/ua thủy quân bôi nhọ chúng ta trên mạng kìa!"

Anh tôi liếc mắt nhìn, nhấp một ngụm cà phê: "Vội cái gì? Để cô ta nhảy nhót thêm lát nữa."

Anh cười an ủi tôi: "Bộ phận pháp lý của anh nuôi để làm cảnh à?"

Hai tiếng sau, tài khoản chính thức của tập đoàn Hạ thị đăng tải một video. Đó là video giám sát HD đầy đủ của ngày hôm qua.

Có video ở trường học cảnh Hứa Yến Tử nhét tiền vào trong áo. Còn có video giám sát ở cổng nhà tôi đêm qua cảnh hai mẹ con đến đòi anh tôi làm 'người đổ vỏ'. Trong video, giọng Hứa Doanh Doanh ích kỷ và tham lam: "A Diễn, để Yến Tử nhận anh làm bố, tôi sẽ đồng ý kết hôn với anh..."

Phần bình luận lập tức đảo chiều:

[Vãi thật! Siêu phẩm năm nay đây rồi! Hóa ra là nữ chính 'cắm sừng' trước, giờ muốn tìm người đổ vỏ?]

[Đứa trẻ này mới bao nhiêu tuổi mà diễn xuất tốt thế? Vừa ăn cư/ớp vừa la làng điêu luyện thật.]

[Bà mẹ còn gh/ê t/ởm hơn, cái tính toán này văng cả vào mặt tôi luôn.]

[Không chỉ tâm cơ sâu mà mặt dày hơn tường thành, hai mẹ con này đúng là cực phẩm.]

Không lâu sau, Hứa Doanh Doanh thế mà lại mở livestream. Bà ta khóc lóc trước ống kính: "Mọi người đừng tin video đó, tất cả đều là do nhà họ Hạ làm giả đấy!"

"Họ có tiền, muốn sửa thế nào thì sửa, mẹ góa con côi chúng tôi căn bản không có quyền lên tiếng."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
3 Câu cá Chương 7
6 Chuộc tội Chương 12
10 Lên nhầm xe. Chương 10
11 Nghiễn Chinh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm