"Đưa điện thoại cho nó!" Long ca cầm lấy điện thoại, sắc mặt lúc xanh lúc trắng bấm một dãy số: "Đại ca, có người đến tỉnh thành phá sòng!"

Chỉ hơn mười phút sau, bên ngoài vang lên tiếng gầm rú của xe phân khối lớn. Một người đàn ông trung niên chừng bốn năm mươi tuổi, mặc chiếc áo khoác da cực ngầu đẩy cửa bước vào: "Kẻ nào là rồng qua sông mà không chịu chào hỏi Triệu Đông Lai ta một tiếng?"

Khi Triệu Đông Lai đứng trước mặt tôi, có khoảnh khắc hắn sững sờ: "Sao tôi nhìn bà quen thế nhỉ?"

"Tiểu Đông Lai, con càng sống càng thụt lùi, đến nước này rồi, thật mất mặt cho bố con!"

"Ninh... dì Ninh..." Triệu Đông Lai lập tức trở nên lúng túng, vì cái danh xưng này không phải ai cũng được phép gọi, và tất nhiên hắn đã nhận ra tôi: "Con chỉ là rảnh rỗi bày trò chơi đùa thôi mà..."

"Rảnh rỗi bày trò, học người ta cho v/ay nặng lãi, còn tính lãi mẹ đẻ lãi con theo ngày, mà lại còn nhắm vào con gái ta."

Long ca đã ch*t lặng, gã muốn tiến lên hỏi han, nhưng Triệu Đông Lai giáng ngay một cái t/át, rồi đ/ấm đ/á tới tấp vào người gã.

"Được rồi, đừng diễn kịch ở đây nữa." Tôi mất kiên nhẫn ngắt lời: "Nói thật cho ta, chuyện này có liên quan gì đến nhà họ Chu không? Con đã nhúng tay vào đến mức nào?"

Triệu Đông Lai khó xử một lúc rồi gọi điện cho bố hắn là Triệu Quốc Đống, người đứng đầu tập đoàn b/án lẻ lớn nhất cả nước. Vài năm trước khi khủng hoảng tài chính, chính Triệu Quốc Đống đã phải cầu cạnh tôi và chồng tôi. Nếu không có chúng tôi ra tay, cả nhà họ đã nhảy lầu từ lâu rồi!

Triệu Quốc Đống không đến một mình, phía sau còn có Chu Nhuệ mặt mày tái mét và Chu Vĩ Minh đang r/un r/ẩy sợ hãi. Chu Vĩ Minh túm lấy mái tóc vàng của con trai, lôi xềnh xệch đến trước mặt tôi rồi đ/á mạnh vào chân nó. Ông ta vừa đá/nh đ/ập không thương tiếc vừa ch/ửi rủa: "Tao đã bảo mày thế nào, phải đối xử tốt với Vãn Đường, đó là con dâu tương lai của nhà họ Chu chúng ta! Mày chơi bời cũng phải có chừng mực chứ, hơn mười triệu n/ợ trên đầu người ta, sao mày không đi ch*t đi!"

Triệu Quốc Đống không để ý đến đám người đó, kéo một chiếc ghế nhựa ngồi cạnh tôi: "Chị Ninh, chuyện này chị chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là em giải quyết xong ngay."

"Cậu định giải quyết thế nào?" Tôi lạnh lùng hỏi lại.

Chu Vĩ Minh có vẻ đã đá/nh mỏi tay, liền quỳ sụp xuống trước mặt tôi: "Chị Ninh, là do con trai tôi không biết học hành, làm tổn thương lòng Vãn Đường, tôi là người làm cha không thể thoái thác trách nhiệm, muốn đá/nh muốn m/ắng tùy chị..."

Tôi nhẹ nhàng giơ tay, ông ta lập tức im bặt. Triệu Quốc Đống nhìn con gái tôi: "Vãn Đường, nói cho chú biết, cháu muốn xử lý thế nào?"

Tống Vãn Đường và Trương Mẫn nhìn nhau rồi đưa ra một quyết định thông minh: "Cháu nghe theo mẹ cháu ạ."

Chu Nhuệ khóc lóc thảm thiết bò đến muốn ôm lấy con gái, Triệu Đông Lai đ/á nó văng ra xa: "Tao nói cho mày biết Chu Nhuệ, chuyện mày lợi dụng tao, chúng ta chưa xong đâu!"

"Chị Ninh, căn nhà sẽ được thu hồi, tất cả các khoản v/ay và thẻ tín dụng liên quan đều do nhà họ Chu chịu trách nhiệm." Triệu Quốc Đống nghiến răng nói: "Ngoài ra, về chuyện này, để họ đền bù cho Vãn Đường mười triệu tệ, chị thấy sao?"

Tôi chưa kịp nói gì, Chu Nhuệ đã gào lên tức tưởi: "Không thể nào! Tuyệt đối không thể!"

"Hừ..." Tôi cười khẩy. Triệu Quốc Đống và Chu Vĩ Minh đều nhắm mắt lại, thở dài thườn thượt.

"Từ hôm nay, tôi c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ cha con với Chu Nhuệ, nhưng trước đó, tất cả những hố sâu nó đào ra, bất kể liên quan đến ai, tôi đều sẽ gánh vác hoàn toàn."

"Bố! Bố không thể... không thể như thế... con đều là vì công ty nhà mình mà..."

Chu Vĩ Minh đ/á thẳng vào miệng Chu Nhuệ, mặc kệ m/áu chảy ròng ròng: "Tao sẽ đích thân đưa nó đi tự thú ở cơ quan tư pháp, bất kể bị bao nhiêu năm, nhà họ Chu cũng chấp nhận! Ba mươi phần trăm lợi nhuận ròng của nhà họ Chu trong mười năm tới sẽ dùng để bồi thường cho cô Tống Vãn Đường..."

Chu Vĩ Minh nói một hơi dài các điều kiện rồi đứng đó thở dốc, đợi phản hồi của tôi.

"Cứ làm vậy đi, việc hậu kỳ cứ để Quốc Đống bàn giao với ông, hy vọng ông đừng có tự cho mình là thông minh nữa."

Chu Vĩ Minh như được đại xá, lôi Chu Nhuệ vội vã rời đi. Triệu Quốc Đống ngỏ ý mời tôi đi ăn, tôi nhìn Triệu Đông Lai đang đứng lúng túng bên cạnh, lắc đầu từ chối: "Bữa cơm thì thôi, bố của con bé vẫn đang đợi hai chúng tôi."

"Quốc Đống à, chị nói cậu vài câu, giáo dục con cái rất quan trọng, nếu cậu không dạy được thì để người khác giúp. Ngoài ra, phần bồi thường của nhà họ Chu, lát nữa cậu giúp chị đem đi quyên góp nhé."

Triệu Quốc Đống gật đầu lia lịa, hứa sẽ đưa con trai Triệu Đông Lai vào trại giáo dưỡng, đồng thời cam kết tuyệt đối không bao giờ đụng vào những việc thất đức này nữa.

Tôi đưa con gái trở về nhà cổ, con bé chủ động kể lại toàn bộ quá trình cho chồng tôi nghe, đồng thời nói rằng sau này sẽ luôn ở bên cạnh chăm sóc chúng tôi. "Con gái ngoan, nhìn thấy con như bây giờ, bố có nhắm mắt cũng mãn nguyện rồi."

"Phỉ phui cái mồm, bố đừng có nói thế!" Tống Vãn Đường cau mày trách yêu: "Bố và mẹ đều sẽ sống lâu trăm tuổi, vài năm nữa con sinh cho bố mấy đứa cháu, ở bên cạnh chơi với bố."

"Được, được, được..." Chồng tôi cười hạnh phúc như một đứa trẻ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm