Tôi mắc b/ệnh 'em bé' cũng là nhờ anh trai tôi cả. Anh ấy ngày ngày đút tôi ăn cơm em bé, dỗ tôi ngủ giấc ngủ em bé, dạy tôi rằng trời đất bao la, em bé là lớn nhất, cứ thế mà rèn cho tôi thành một em bé có tính chủ thể cực mạnh và nhu cầu cao.
Thế nhưng từ khi anh trai tiếp quản công ty, anh ấy bận rộn tối tăm mặt mũi, chẳng còn thời gian ở bên tôi.
Em bé này liền phát ra tiếng thét chói tai:
“Cái gì gọi là tình cảm chỉ được chiếm 10% cuộc sống của anh, vậy anh tìm cho em một người chiếm 100% đi!”
Thế là, anh trai tôi vung tay nhượng lại ba phần trăm lợi nhuận, thái tử gia giới kinh thành Cố Tây Yến lập tức hóa thân thành “bố bỉm sữa”, ngày ngày lẽo đẽo theo sau hầu hạ tôi.
Tin tức lan truyền khắp giới thượng lưu, “anh em chí cốt” của Cố Tây Yến là Tống Chiêu Chiêu vội vàng bay về nước ngay trong đêm, nói là muốn chữa khỏi căn b/ệnh 'đại em bé' cho tôi.
Ngày gặp mặt, cô ta tự nhiên cầm lấy ly cà phê Cố Tây Yến đã uống dở, quay sang cười cợt với tôi:
“Ôi chao, đây chính là cô em dâu chưa cai sữa đó hả? Tôi và Tây Yến lớn lên cùng nhau, mặc chung một cái quần, đều là anh em cả, cô đừng suy nghĩ nhiều.”
Tôi đang mút bình sữa, mí mắt cũng chẳng buồn nhướng lên.
“Ồ, hóa ra là anh em của anh ấy à, vậy thì còn nói gì nữa, cùng nhau hầu hạ tôi đi.”
......
Nụ cười trên mặt Tống Chiêu Chiêu cứng đờ, có chút không tin nổi.
“Cái gì? Tôi vừa uống chung ly cà phê với anh ấy mà cô không gh/en sao?”
Tôi lắc đầu, cảm thấy rất kỳ lạ.
“Có gì mà phải gh/en chứ, cà phê đắng ngắt, em bé chỉ thích uống sữa thôi.”
Tôi tiếp tục mút bình sữa, cho đến khi uống giọt cuối cùng, mới thỏa mãn ợ một cái ợ sữa nhỏ.
Tống Chiêu Chiêu bật cười khẩy.
“Thẩm Niệm, cô là thật sự ngốc hay đang giả vờ ngốc thế?”
Cô ta khoanh tay trước ng/ực, nhìn quanh căn phòng, ra vẻ chủ nhân.
“Nói thật cho cô biết, tôi và Cố Tây Yến từ nhỏ đã cùng ăn cùng ở, tôi còn quen thuộc nhà anh ấy hơn cả nhà mình. Tôi và anh ấy, không chỉ đơn thuần là uống chung một ly nước đâu nhé.”
Tôi đảo mắt, cố gắng tiêu hóa lời cô ta.
“À? Đáng thương thật đấy chị gái. Điều kiện nhà chị kém lắm sao? Nếu không sao phải ở nhờ nhà người khác, đến cà phê cũng không m/ua nổi, phải uống chung với người ta.”
Tôi nheo mắt cười nói:
“Không sao, sau này chị chăm sóc em bé, em bé có thể trả lương cho chị, đợi đến khi chị tự lập tự cường rồi thì không cần phải tranh cà phê với người khác nữa.”
Nói rồi, tôi giơ bình sữa lên lắc lắc trước mặt Tống Chiêu Chiêu.
“Đã đến rồi thì đừng ngồi không, đi rửa bình sữa cho em bé đi.”
Không khí đông cứng lại một lúc.
Tôi cứ ngỡ Tống Chiêu Chiêu sẽ bị sự lương thiện của mình cảm hóa.
Nhưng cô ta lại như con mèo bị giẫm phải đuôi, mắt trợn tròn xoe.
Đột nhiên, cô ta vung tay t/át mạnh một cái.
Chỉ nghe chát một tiếng, bình sữa văng khỏi tay tôi, nảy trên sàn hai cái, núm v* giả cũng bị vẹo đi.
Giọng Tống Chiêu Chiêu cao vút lên mấy tông:
“Thẩm Niệm, cô thật sự coi mình là cái gì thế hả?”
“Người hơn hai mươi tuổi rồi mà ngày nào cũng ngậm bình sữa, không thấy gh/ê t/ởm à? Cô tưởng mình là công chúa nhỏ sao? Cô chỉ là một con th/ần ki/nh bị chiều hư thôi!”
Tôi sững sờ, ngây người nhìn bình sữa dưới đất.
Đó là bình sữa anh trai m/ua cho tôi! Bản giới hạn! Cả thế giới chỉ có hai cái!
Nước mắt tôi lập tức trào ra, bình sữa hỏng rồi, anh trai biết sẽ không vui đâu.
Hơn nữa cô ta dám quát tôi, cô ta dựa vào cái gì mà quát tôi chứ?
Tôi có làm gì sai đâu, tôi chỉ muốn giúp đỡ cô ta thôi mà.
“Oa oa――”
Tôi khóc òa lên, nước mắt lã chã rơi, khuôn mặt nhăn nhúm như cái bánh bao.
“Bình sữa... hu hu hu... cô ta đá/nh em...”
Tôi khóc quá to, cả phòng khách đều vang vọng tiếng tôi.
Trên cầu thang truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Cố Tây Yến gần như chạy b/án sống b/án ch*t lao xuống.
Vừa vào cửa, anh thấy bình sữa dưới đất và khuôn mặt đẫm nước mắt của tôi, đồng tử lập tức chấn động.
“Chuyện gì thế này?”
Anh lao tới trong ba bước, quỳ xuống nâng mặt tôi lên, giọng nói cũng biến đổi.
“Em bé đừng khóc, sao thế? Ai b/ắt n/ạt em?”
Tôi thút thít chỉ vào Tống Chiêu Chiêu:
“Cô ta... cô ta đ/ập bình sữa của em... còn m/ắng em...”
Cố Tây Yến quay đầu lại, ánh mắt lập tức lạnh đi.
Tống Chiêu Chiêu bị anh nhìn đến rợn người, nhưng vẫn cố vươn cổ:
“Tây Yến, anh nghe em nói này...”
Cố Tây Yến thiếu kiên nhẫn c/ắt ngang lời cô ta.
“Tôi chỉ đi vắng có năm phút, cô đã làm cô ấy khóc rồi?”
“Tôi làm cô ta khóc?”
Tống Chiêu Chiêu chỉ vào mũi mình, giọng cao vút.
“Anh có biết vừa rồi cô ta bắt tôi làm gì không? Cô ta bắt tôi rửa bình sữa!”
Cố Tây Yến bực bội vò đầu.
“Thế sao cô không rửa?”
Tống Chiêu Chiêu há hốc mồm, cả người cứng đờ.
“Hả? Tôi... tôi không biết rửa...”
Cố Tây Yến nhìn cô ta với vẻ mặt vô cảm:
“Chỉ rửa cái bình sữa thôi mà, có khó đến thế sao? Chẳng phải trước đây cô cứ đòi tranh giành giặt đồ lót cho tôi à?”
Mắt Tống Chiêu Chiêu như muốn lồi ra ngoài:
“Thế sao giống nhau được, tôi là anh em của anh mà!”
Tôi nằm trong lòng Cố Tây Yến, nũng nịu bằng giọng em bé:
“Nếu không phải nể mặt chị là anh em của anh Tây Yến, em còn chẳng cho chị rửa ấy chứ! Đồ x/ấu xa!”
Cố Tây Yến quay đầu nhìn tôi, giọng nói lập tức dịu dàng lại.
“Được được được, cô ta x/ấu, chúng ta không chơi với cô ta nữa.”
Tống Chiêu Chiêu lồng ng/ực phập phồng dữ dội, biểu cảm trên mặt vô cùng ấm ức.