Tôi cắn ch/ặt môi, nỗi đ/au kinh khủng bủa vây lấy tôi, nước mắt không ngừng rơi, bàn tay cũng đ/au rát như bị lửa đ/ốt.

Tống Chiêu Chiêu ghé sát lại, hạ thấp giọng:

“Khóc cái gì chứ? Đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Chẳng phải cô tiểu thư đài các lắm sao? Hôm nay tôi sẽ trị cho cái b/ệnh tiểu thư của cô.”

Sau đó, Tống Chiêu Chiêu xoay người bưng từ trên bàn tới một cái đĩa.

Trong đĩa sứ trắng, bày mấy con tôm đỏ tươi.

Cô ta cười đầy tà/n nh/ẫn:

“Chẳng phải thích ăn cơm em bé lắm sao? Hôm nay tôi đích thân đút cho cô.”

Da đầu tôi tê dại đi.

“Em bé không ăn tôm.”

Giọng tôi r/un r/ẩy.

“Em bé bị dị ứng hải sản, sẽ ch*t đấy.”

Hồi nhỏ, anh trai chỉ cần dùng bàn tay vừa bóc tôm xong véo vào má tôi thôi là tôi đã bị dị ứng nặng phải nhập viện rồi.

Tống Chiêu Chiêu như không nghe thấy gì, dùng đũa gắp một con tôm đưa đến bên miệng tôi.

“Lại tiểu thư rồi. Làm gì có chuyện dị ứng nhiều thế? Cô chỉ là được nuông chiều quá mức, b/ệnh gì cũng coi như b/ệnh thật.”

Tôi lùi lại, cô ta ép tới.

“Há miệng ra.”

Tôi lắc đầu, đôi môi mím ch/ặt.

“Tôi bảo há miệng ra!”

Giọng cô ta cao vút, tay kia bóp ch/ặt lấy cằm tôi, móng tay cắm sâu vào da th!t.

Cố mẫu đứng bên cạnh nhìn, từ đầu đến cuối không hề lên tiếng ngăn cản.

Vỏ tôm chạm vào môi tôi.

Ấm nóng, mang theo mùi tanh nồng.

Tôi cố gắng lùi lại phía sau, nhưng tay Tống Chiêu Chiêu như cái kìm kẹp ch/ặt lấy cằm tôi, tôi hoàn toàn không thể cử động.

“Ăn xuống.”

Cô ta cười nói:

“Trị khỏi cái b/ệnh tiểu thư của cô rồi, cô còn phải cảm ơn tôi đấy.”

Con tôm đã nhét vào giữa đôi môi tôi rồi.

Tôi nghiến răng, nước mắt nhòe nhoẹt khắp mặt.

Đúng lúc này――

“Bùm!”

Cánh cửa phòng khách bị người ta từ bên ngoài đạp văng ra.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Anh trai tôi đứng ở cửa.

Áo vest của anh không biết đã vứt ở đâu, cà vạt lệch sang một bên.

“Tống Chiêu Chiêu.”

“Cái tay đó của cô, không muốn giữ nữa đúng không?”

Theo sau anh là Cố Tây Yến, sắc mặt Cố Tây Yến còn khó coi hơn cả anh trai tôi, mang theo sự hoảng lo/ạn không giấu nổi.

Không khí trong phòng khách như bị rút cạn.

Tay Tống Chiêu Chiêu cứng đờ.

Con tôm đó vẫn còn dính trên môi tôi, nhưng cả người cô ta như bị điểm huyệt, bất động.

Tôi vội vàng đẩy cô ta ra, lao đầu vào lòng anh trai.

“Anh ơi―― sao giờ anh mới tới!”

“Họ đều b/ắt n/ạt em bé, họ đều là người x/ấu, hu hu hu.”

Tay bưng tách trà của Cố mẫu bắt đầu r/un r/ẩy, nhưng bà nhanh chóng trấn tĩnh lại, đặt tách trà xuống bàn, lấy lại cái uy của người bề trên.

“Tổng giám đốc Thẩm đến rồi.”

Giọng bà ta vẫn còn khá bình tĩnh.

“Sao không cho người thông báo một tiếng?”

Anh trai không thèm để ý đến bà ta, chỉ ôm ch/ặt lấy tôi, tay nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi:

“Anh đây, anh đây rồi. Không khóc nữa.”

“Họ đá/nh em...”

Tôi xòe bàn tay ra cho anh xem, lòng bàn tay sưng vù, đỏ tím cả lên.

“đá/nh mười cái... đ/au lắm...”

Ánh mắt anh trai thay đổi.

“Họ còn bóp cằm em...”

Tôi ngẩng mặt khỏi ng/ực anh, để lộ những vết móng tay hằn rõ trên cằm.

“Họ bóp ch/ặt không buông, còn nhét tôm vào miệng em...”

Tôi vừa nói vừa khóc.

“Em đã nói là em bị dị ứng, sẽ ch*t đấy, thế mà cô ta cứ bắt em ăn, cô ta nói em bị b/ệnh tiểu thư, muốn trị cho em...”

Tay anh trai đang run lên.

Anh buông tôi ra, ngồi xổm xuống, nâng bàn tay tôi lên xem xét kỹ lưỡng.

Lòng bàn tay sưng tấy, đỏ tím, còn lờ mờ thấy vết thước kẻ đá/nh.

Anh lại nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, nghiêng đầu nhìn những vết móng tay kia.

“Còn chỗ nào khác không?”

Giọng anh trai rất thấp, tôi biết anh đang cố kìm nén cơn gi/ận.

Tôi lắc đầu, rồi nghĩ lại, đưa cổ tay ra:

“Lúc cô ta kéo tay em cũng bóp một cái, nhưng không đ/au bằng cằm.”

Anh trai nhắm mắt hít sâu, anh đứng dậy, quay sang Tống Chiêu Chiêu.

Tống Chiêu Chiêu đã lùi ra sau lưng Cố mẫu, cả người co rúm lại, ánh mắt né tránh.

Nhưng miệng cô ta vẫn cố chấp:

“Anh, anh nghe em giải thích, không phải em...”

Giọng anh trai bình tĩnh đến đ/áng s/ợ.

“Không phải cô cái gì?”

Tống Chiêu Chiêu cất giọng cao vút:

“Là cô ta bắt tôi rửa bình sữa trước! Cái bình sữa đó bẩn thế, dựa vào đâu mà tôi phải rửa cho cô ta?”

Cô ta chỉ vào những mảnh vỡ bình sữa dưới đất, càng nói càng kích động:

“Tôi đâu có đá/nh cô ta thật! Là dì đá/nh! Tôi chỉ kéo cô ta một cái thôi! Còn con tôm đó, tôi chỉ dọa cô ta thôi, tôi đâu có thực sự muốn cô ta ăn!”

“Không thực sự muốn cô ấy ăn?”

Anh trai đi tới bên bàn trà, cúi người nhặt con tôm rơi dưới đất lên.

Con tôm đã bị giẫm bẹp, vỏ tôm nứt ra, lộ phần th!t trắng bên trong.

“Tôm đã chạm vào môi cô ấy rồi.”

“Cô gọi đây là dọa?”

Tống Chiêu Chiêu há miệng, không nói nên lời.

Anh trai vứt con tôm vào thùng rác, rồi lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.

“A lô, Viện trưởng Triệu. Là tôi.”

Đầu dây bên kia nói gì đó, anh trai đáp “Ừ” một tiếng.

“Em gái tôi bị thương. Bàn tay bị đá/nh sưng vù, cằm có vết bóp. Có lẽ cần kiểm tra toàn thân, vì em ấy bị dị ứng hải sản nặng, hôm nay suýt chút nữa bị người ta nhét vào miệng.”

Anh khựng lại một chút, giọng lạnh đi:

“Đúng, là cố ý.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
3 Câu cá Chương 7
6 Chuộc tội Chương 12
10 Lên nhầm xe. Chương 10
11 Nghiễn Chinh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi gieo mình xuống, cả nhà phát điên

Chương 11
Giới thiệu: Úy Lam là thiên kim thật bị bế nhầm của nhà họ Nhiễm. Sau khi trở về, cô bị anh trai, cha mẹ và bạn trai vu khống, thậm chí còn bị làm nhục công khai trong tiệc sinh nhật của thiên kim giả. Trong lúc tuyệt vọng, "Khế ước hiến tế linh hồn" trong tâm trí cô được kích hoạt. Úy Lam chọn cách nhảy lầu kết liễu cuộc đời, sau khi hoàn thành nghi thức từ biệt, cô được chuyển đến một thế giới song song. Tại thế giới mới, cô có cha mẹ thực sự yêu thương mình, một cuộc sống học đường ấm áp và gặp gỡ người đàn anh dịu dàng. Trong khi đó, những người ở thế giới cũ rơi vào hối hận và quả báo: người mẹ hóa điên, người cha phá sản, anh trai nghiện rượu, bạn trai bị đuổi học, còn thiên kim giả thì bị trục xuất. Đây là câu chuyện ngược tâm về sự phản bội, hủy diệt và tái sinh.
Hệ Thống
0
Trò chơi Trật tự Chương 5:【Công Khanh】