Tôi là một chim hoàng yến ốm yếu, leo lên vị trí này chỉ nhờ nhan sắc tuyệt thế. Khi tận thế giáng lâm, mang th/ai năm tháng, chỉ vì cãi lại bạch nguyệt quang của Phong Việt một câu, tôi đã bị hắn treo ở cốp sau xe nhà di động, đứng gác để học phép tắc.
Sau khi thoát ch*t trong gang tấc khỏi miệng x/ác sống, tôi quyết định c/ắt đ/ứt mọi qu/an h/ệ với Phong Việt.
Nhưng rồi, tôi lại nghe thấy tiếng lòng của đứa con trong bụng:
【Mẹ đừng mà! Phong Việt sắp bị x/ác sống cào xước, tiến hóa dị năng, trở thành kẻ mạnh nhất tận thế rồi!】
【Kiếp này, chỉ cần mẹ tiếp tục đi theo hắn, lúc hắn lại bị thương, yếu đuối nhất, không rời bỏ mà cảm hóa hắn, sau này mẹ sẽ là phu nhân thủ lĩnh căn cứ, một người dưới, vạn người trên!】
Tôi khẽ cười:
“Sao phải cảm hóa hắn? Thừa lúc hắn b/ệnh, lấy mạng hắn, moi tinh hạch của hắn!”
Đến lúc đó, chính tôi sẽ là kẻ mạnh, hà cớ gì lại phải làm chim trong lồng của ai.
……
【Nhưng mà mẹ ơi, Phong Việt có hào quang nhân vật chính, làm gì cũng gặp dữ hóa lành, mẹ thực sự muốn đối đầu với hắn sao?】
Giọng đứa bé tràn đầy lo lắng.
Tôi nhìn về phía xa.
Những đàn x/ác sống dày đặc, những ô cửa sổ đen ngòm kín mít của nhà kho và mảnh đất cằn cỗi trước mặt.
Không làm vậy, chúng ta biết tìm lối thoát ở đâu?
Tôi chỉ khẽ hỏi một câu:
“Kiếp trước, kết cục của mẹ là gì?”
Đứa bé ngập ngừng một giây, rồi vẫn thành thật đáp.
【Kiếp trước, mẹ phản kháng thất bại. Dưới sự xúi giục của Bạch Vân, Phong Việt cho rằng mẹ vẫn cần học phép tắc, bắt mẹ quỳ ph/ạt, dập đầu, thậm chí nh/ốt mẹ vào chung lồng với x/ác sống. Mẹ sợ đến sẩy th/ai, tuyệt vọng tột cùng muốn cùng Phong Việt đồng quy vu tận, bị hắn trực tiếp ch/ém đầu.】
Nỗi đ/au thực sự khi đầu lìa khỏi cổ trong tích tắc tràn ngập toàn thân.
Chưa kịp hoàn h/ồn, vai tôi bị đẩy mạnh một cái, loạng choạng ngã về phía một thanh thép dựng đứng.
Tôi vội vàng ôm lấy bụng, ngoảnh lại thấy vẻ đắc ý của Bạch Vân.
Nếu là trước kia, tôi đã sớm nổi gi/ận đùng đùng mà phản đò/n.
Nhưng giờ đây, tôi không thể tùy hứng nữa.
Mũi giày của Phong Việt vừa lộ ra ở cửa, tôi phải diễn cho ra vẻ ngoan ngoãn.
Tôi cố nén cơn gi/ận, cúi đầu nhu thuận nói:
“Em biết sai rồi, em không dám cãi lại chị nữa đâu.”
Bạch Vân không ngờ tôi lại phản ứng thế này, nghi hoặc đảo mắt.
“Đừng nói như thể tôi ép cô ấy. Cô ta ch/ửi tôi như vậy, cớ gì cô ta xin lỗi mà tôi phải tha thứ?”
Mấy người trong đội cũng gật đầu tán đồng.
“Cô ta chỉ là thứ đồ chơi leo lên vị trí này,
Bạch Vân tiểu thư mới là cường giả dị năng hệ không gian, mới là phu nhân tương lai đích thực!”
Đứa bé tức gi/ận lắm.
【Mấy người này đều do mẹ cưu mang đấy, ngày trước miệng thì luôn gọi ân nhân, giờ lại quay lưng đ/âm lén!】
Tôi vỗ nhẹ lên bụng như để an ủi, rồi từ từ quỳ xuống, dập đầu thật mạnh ba cái xuống đất.
Sỏi đ/á cứa vào trán, làn da trắng nõn rỉ m/áu.
“Xin lỗi, nhưng em thực lòng.”
Mọi người đều gi/ật mình.
Bạch Vân nhíu mày lùi lại vài bước:
“Dập đầu thì ai chẳng làm được? Tôi không tin cô đâu.”
Sau đó, cô ta chìa chân về phía tôi:
“Nếu thực sự biết sai, thì li/ếm sạch giày cho tôi!”
Giày cô ta dính đầy bùn đất, lẫn cả virus x/ác sống có thể có.
Tôi cứng đờ tại chỗ, không phản ứng.
Bạch Vân không đợi được, ấn mạnh vào gáy tôi, đ/è phắt xuống!
“Khoan đã!”
Đúng lúc môi tôi sắp chạm vào mặt giày bẩn thỉu, giọng Phong Việt vang lên.
Bạch Vân dừng tay.
Tôi thở phào, có lẽ dù Phong Việt có thiên vị đến đâu, cũng không đến mức đùa giỡn với mạng sống của mẹ con tôi.
Nhưng câu nói ngay sau đó của hắn khiến tôi như rơi vào hố băng.
“Vân Vân,
cô đừng ra tay, để cô ta tự li/ếm, tôi xem cô ta đã học được phép tắc chưa.”
Tôi vội cúi đầu, nghiến ch/ặt răng hàm, không để cảm xúc mất kiểm soát.
Mọi người nhìn nhau, không ai dám đứng ra bảo vệ tôi.
Đứa bé xót xa lắm.
【Mẹ ơi, đôi giày này của Bạch Vân không có virus x/ác sống đâu…】
【Đều là lỗi của con, con mới năm tháng, không thể ra ngoài bảo vệ mẹ, còn khiến mẹ chịu nhiều tổn thương thế này hu hu hu…】
Ánh mắt tôi dần kiên định.
Tôi nhanh chóng dùng lưỡi li/ếm sạch những vết bùn.
Tôi ôm cổ ho khan một hồi, mắt đỏ ngầu nhìn hai người.
“Em thực sự biết sai rồi.”
Bạch Vân khoanh tay, mãn nguyện.
Trong ánh mắt u tối của Phong Việt lóe lên một tia khác thường, hắn cúi xuống bế tôi lên, giọng dịu dàng.
“Biết sai là tốt, lần sau đừng tái phạm nữa.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
2.
Phong Việt dùng tăm bông nhẹ nhàng lau vết thương cho tôi.
Tôi im lặng để hắn thao tác, như một con búp bê sứ ngoan ngoãn.
“Trách tôi không giúp em?”
Hắn nâng cằm tôi lên, ép tôi nhìn thẳng vào mắt hắn.
Công tâm mà nói, hắn vừa điển trai vừa mạnh mẽ, chẳng trách kiếp trước tôi lại si mê hắn đến vậy.
Tôi mỉm cười lấy lòng: “Không ạ.”
Lực tay hắn siết cằm đột ngột siết ch/ặt, tôi cảm giác xươ/ng như sắp vỡ.
“Bao giờ em ngoan thế này, hử?” Ánh mắt hắn sắc lẹm, dường như đã nhìn thấu tôi.
Tim tôi đ/ập thình thịch, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.
Tôi là chim hoàng yến thứ chín mươi chín của hắn, cũng là người phụ nữ duy nhất leo lên được vị trí chính thất.
Sau khi lên ngôi, tôi cậy sủng sinh kiêu, dưới sự dung túng của hắn mà gh/en t/uông, hoành hành ngang ngược.
Dù bị Phong Việt trừng ph/ạt, tôi cũng không nhịn được mà tủi thân, làm nũng.
Chưa bao giờ ngoan ngoãn như hôm nay.
Phong Việt đa nghi, rất khó đối phó.
Đúng lúc này, đứa bé nói: