Tôi tìm thấy hai cô bé nghi là con gái mình. Một trong hai cô bé trông rất giống tôi, nhưng kết quả xét nghiệm ADN lại cho thấy cô bé còn lại mới chính là con gái tôi.
Đang lúc nghi hoặc, dòng bình luận đột ngột xuất hiện:
【Nam chính vì không muốn nữ chính chịu khổ, sau khi trùng sinh đã tráo mẫu m/áu của nữ chính và nữ phụ, để nữ chính trở thành “em gái” bảo bối của mình, yêu quá đi mất!】
【Chỉ là hơi bất công với cô bé nữ phụ kia, suýt chút nữa là đã được về với bố mẹ ruột rồi.】
【Ai bảo nữ phụ đ/ộc á/c kiếp trước luôn nhắm vào nữ chính, lại còn tìm mọi cách ngăn cản nam nữ chính đến với nhau, đáng đời thôi.】
Con trai chỉ vào cô bé trông giống tôi, vẻ mặt chán gh/ét nói: “Mẹ, đã không phải là em gái thì mau đưa nó về trại trẻ mồ côi đi, con gh/ét nó!”
Chồng tôi gật đầu tán đồng: “Đúng là nên đưa về sớm một chút.”
Thấy Thẩm Duệ sắp gọi người đưa “nữ phụ” đi, tôi lập tức lên tiếng: “Đợi đã!”
Thẩm Duệ khó hiểu nhìn tôi: “Vợ à, sao thế?”
Tôi giơ tờ báo cáo xét nghiệm ADN trong tay lên: “Anh chắc chắn báo cáo này không có vấn đề gì chứ?”
Thẩm Duệ khẳng định gật đầu: “Vợ yên tâm, báo cáo tuyệt đối không có vấn đề gì!”
“Anh đã để trợ lý Trương canh ở b/ệnh viện, báo cáo vừa ra là gửi tới ngay, trong thời gian đó không có ai khác tiếp xúc với hai tờ xét nghiệm này!”
Tôi lại hỏi anh, nhưng ánh mắt khóa ch/ặt lấy Thẩm Úc: “Còn mẫu m/áu thì sao?”
Thẩm Úc thần sắc bình tĩnh, nhưng tôi vẫn kịp bắt lấy sự chột dạ thoáng qua nơi đáy mắt nó.
Thẩm Duệ cười nói: “Mẫu m/áu chẳng phải do bác sĩ Lý đích thân lấy sao? Chắc chắn cũng không có vấn đề gì!”
Anh khẽ thở dài: “Vợ à, anh biết em cảm thấy D/ao D/ao giống con gái chúng ta hơn, nhưng ngoại hình không có nghĩa là nhất định có qu/an h/ệ huyết thống.”
“Đôi khi, hai người không có bất kỳ qu/an h/ệ huyết thống nào cũng có thể trông giống hệt nhau.”
“Khoa học không biết nói dối, chúng ta chỉ cần tin vào kết quả xét nghiệm ADN là được.”
“Nữ chính” Lâm Vãn nhìn tôi với ánh mắt mong đợi và dè dặt: “Mẹ không thích con sao?”
Tôi nhìn Lâm Vãn một cái, vô thức nhíu mày.
Không biết tại sao, tôi bản năng cảm thấy không thích cô bé.
Luôn cảm giác dưới vẻ ngoài ngây thơ vô hại kia là những toan tính không phù hợp với lứa tuổi.
Cho nên khi biết cô bé là “con gái” mình, tôi mới cảm thấy khó tin và chán gh/ét.
Thấy Lâm Vãn đ/au lòng, Thẩm Duệ vội cúi người dỗ dành: “Vãn Vãn, mẹ không phải không thích con, chỉ là mẹ chưa kịp thích nghi thôi, con cho mẹ thêm chút thời gian.”
Lâm Vãn tủi thân gật đầu: “Vâng, Vãn Vãn sẽ ngoan, để mẹ thích con.”
Thẩm Duệ càng thêm xót xa, bế bổng cô bé lên: “Vãn Vãn là một đứa trẻ ngoan.”
Lâm Vãn vùi đầu vào vai Thẩm Duệ, tỏ vẻ đ/au lòng lắm.
【Sao nữ chính cũng diễn rồi? Không lẽ cũng trùng sinh?】
【Có vẻ như đúng là cũng trùng sinh rồi.】
【Nam nữ chính cùng trùng sinh, càng thú vị rồi đây, ha ha!】
Tôi thầm cười lạnh.
Biết mình không phải con gái tôi mà còn mạo nhận, phẩm chất này thật sự quá tệ!
Thảo nào tôi không thích cô bé.
Thẩm Úc lại chỉ vào cô bé trông giống tôi, mất kiên nhẫn nói: “Mẹ, đã bảo là con gh/ét nó rồi, có thể mau đưa nó đi không!”
Tôi nén gi/ận không thèm để ý đến Thẩm Úc, cúi người dịu dàng nói với cô bé: “D/ao D/ao, đi cùng dì được không?”
Cô bé lúng túng, rụt rè gật đầu: “Vâng, cảm ơn dì.”
Tôi biết, con bé tưởng tôi định đưa nó về trại trẻ mồ côi.
Tôi không giải thích ngay, nắm tay con bé đi về phía nhà để xe.
Lên xe rồi tôi mới nói: “D/ao D/ao, cùng dì đi làm lại xét nghiệm ADN có được không?”
D/ao D/ao khó hiểu, nhỏ giọng hỏi: “Dì ơi, không phải là về trại trẻ mồ côi ạ?”
Tôi lắc đầu: “Không về trại trẻ, đi làm xét nghiệm ADN!”
Tôi rất quý con bé, cho dù cuối cùng chứng minh nó không phải con gái tôi, tôi cũng sẽ không đưa nó về trại trẻ mồ côi.
D/ao D/ao hiểu mà như không, cuối cùng cũng không hỏi thêm.
【Ch*t ti/ệt! Mẹ nam chính lại muốn làm lại xét nghiệm ADN, kế hoạch của nam chính chẳng phải sắp thất bại rồi sao?】
【Mẹ nam chính sao mà đáng gh/ét thế!】
【Kiếp trước bà ấy cũng rất không thích nữ chính, chỉ có thể nói mẹ chồng nàng dâu là kẻ th/ù tự nhiên!】
Tôi là người rất biết lý lẽ.
Nếu tôi không thích Lâm Vãn, thì chắc chắn đó là vấn đề của Lâm Vãn.
…
Hơn nửa tiếng sau, tôi và D/ao D/ao đến một cơ quan giám định uy tín, làm xét nghiệm ADN cấp tốc.
Bây giờ tôi không tin bất kỳ ai.
Để tránh xảy ra ngoài ý muốn, tôi ở lại cơ quan đợi kết quả.
Hai tiếng sau, Thẩm Duệ gọi điện tới.
“Vợ à, khi nào về nhà? Vãn Vãn vẫn đang đợi em cùng ăn cơm.”
Tôi nhàn nhạt nói: “Có việc không về được, mọi người ăn đi, không cần đợi tôi.”
Thẩm Duệ thở dài: “Được rồi, vậy em về sớm nhé, Vãn Vãn rất nhớ em.”
Tôi cúp máy, quay đầu thấy D/ao D/ao đang nhìn tôi đầy ngập ngừng: “Dì ơi, xét nghiệm ADN sẽ không sai đâu ạ.”
“Con giống dì chỉ là trùng hợp thôi, nên không cần thiết phải làm lại tốn thời gian của dì đâu.”
Tôi cười xoa đầu con bé: “Đợi kết quả ra rồi sẽ biết, dì gọi đồ ăn ngoài rồi, chúng ta ăn cơm trước đã.”
D/ao D/ao ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”