Ăn cơm xong lại đợi thêm ba tiếng, kết quả cuối cùng cũng đã có. Không ngoài dự đoán, tôi và D/ao D/ao có qu/an h/ệ huyết thống mẹ con, con bé chính là con gái tôi! Tôi ôm ch/ặt lấy D/ao D/ao, mừng đến phát khóc. D/ao D/ao sững sờ, phải mất một lúc lâu mới phản ứng lại, ngơ ngác gọi một tiếng: “Mẹ.” Tôi không kìm được nghẹn ngào: “Bảo bối, mẹ cuối cùng cũng tìm thấy con rồi.”
【Cốt truyện này không giống như mình nghĩ, kế hoạch của nam chính hoàn toàn đổ bể rồi.】
【Không sao, dù mẹ nam chính không chấp nhận nữ chính, nam chính cũng không thể mặc kệ nữ chính, để mặc cho cô bé trở về trại trẻ mồ côi.】
【Nhưng nam chính vẫn còn nhỏ, có một số chuyện cậu ấy không thể tự quyết định được...】
【Yên tâm đi, nam chính dù sao cũng là người trùng sinh, không phế đến mức đó đâu, chắc chắn sẽ dọn dẹp sạch sẽ mọi chướng ngại vật trước, bao gồm cả mẹ ruột và em gái ruột!】
…
Hừ. Tôi cứ chờ xem, Thẩm Úc vì một người ngoài mà muốn đối phó với mẹ ruột và em gái ruột mình như thế nào!
Tôi và Thẩm Duệ đều bận công việc nên giao Thẩm Úc và D/ao D/ao cho bảo mẫu chăm sóc. Khi D/ao D/ao được ba tháng, một nhóm buôn người đã cư/ớp con bé từ tay bảo mẫu. Bọn chúng chuyển tay b/án D/ao D/ao cho một cặp vợ chồng không thể sinh con. Nhưng không lâu sau, cặp vợ chồng đó có con riêng nên lại vứt bỏ D/ao D/ao. Bảy năm qua, chúng tôi vẫn luôn tìm ki/ếm tung tích của con bé khắp nơi. Mãi đến nửa tháng trước, mới tìm thấy con bé ở một trại trẻ mồ côi trong thành phố.
Sau khi tâm trạng bình ổn lại một chút, tôi đưa D/ao D/ao về nhà. Thấy tôi dẫn con bé về, ba người Thẩm Duệ đều lộ vẻ ngạc nhiên và bất mãn. Lâm Vãn nhìn tôi với đôi mắt đẫm lệ, như thể phải chịu đựng nỗi oan ức tột cùng. Thẩm Úc càng cáu kỉnh hơn, chỉ vào D/ao D/ao gầm lên: “Mẹ, mẹ không đưa nó về trại trẻ mồ côi, mang về nhà làm gì?!”
Thẩm Duệ ngập ngừng nói: “Vợ à, anh biết em thích D/ao D/ao hơn, nhưng Vãn Vãn mới là con gái chúng ta.”
“Em không thể vì D/ao D/ao giống em mà cố chấp cho rằng nó mới là con gái chúng ta được.”
“Em làm vậy, đứa trẻ sẽ đ/au lòng đấy.”
Tôi không thèm để ý đến Thẩm Duệ, mà nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tức gi/ận và h/ận th/ù của Thẩm Úc: “D/ao D/ao là con gái mẹ, em gái ruột của con, mẹ mang về nhà thì có gì sai?”
Trong mắt Thẩm Úc thoáng qua tia h/oảng s/ợ, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại, phẫn nộ nói: “Mẹ hồ đồ rồi! Nó không phải em gái con! Vãn Vãn mới là em gái con!”
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt nó, liên tục cười lạnh: “Vậy sao?”
Thẩm Úc rõ ràng trở nên hoảng lo/ạn, giọng điệu thiếu tự tin: “Tất nhiên là thật rồi.”
Thẩm Duệ nhìn Thẩm Úc rồi lại nhìn tôi, khó hiểu hỏi: “Vợ, ý em là sao?”
Tôi ném tờ xét nghiệm ADN mới làm của tôi và D/ao D/ao lên ng/ực Thẩm Duệ: “Ý gì thì tự anh xem đi!”
Thẩm Úc sững người, tức tối gào lên: “Mẹ làm lại xét nghiệm ADN sao?!”
Lâm Vãn cũng kinh hãi, lén lút trốn sau lưng Thẩm Úc.
Thẩm Duệ ngẩn ra, nghi hoặc mở báo cáo xét nghiệm ra đọc kỹ. Rất nhanh, anh không thể tin nổi nói: “Sao lại thế này?!”
Tôi liếc anh một cái: “Sao lại thế này? Đi mà hỏi đứa con trai quý tử của anh ấy!”
Thẩm Duệ nhìn sang Thẩm Úc: “A Úc, con đã làm gì?”
Thẩm Úc dứt khoát không che giấu sự th/ù địch với D/ao D/ao nữa, trừng mắt nhìn con bé: “Con gh/ét nó đấy! Không muốn nó làm em gái con thì đã sao?”
D/ao D/ao bị ánh mắt hung dữ của nó dọa cho lùi lại phía sau. Tôi vội ôm lấy con bé và nhẹ nhàng trấn an.
Thẩm Duệ quát lớn: “Đồ khốn! D/ao D/ao là em gái ruột của con! Cho dù con thích Vãn Vãn, cũng không được phép tráo mẫu m/áu!”
Thẩm Úc không hề cảm thấy mình sai: “Con gh/ét nó thì đã sao? Dù thế nào con cũng không bao giờ nhận nó là em gái!”
Nói xong, Thẩm Úc nắm tay Lâm Vãn đi lên lầu. Thẩm Duệ tức đến run người: “Thằng nhãi này!”
【Bố mẹ nam chính sẽ không đưa nữ chính về trại trẻ mồ côi đấy chứ.】
【Đừng mà! Không nỡ để bảo bối em gái chịu khổ.】
【Nam chính sẽ không mặc kệ đâu, dù có chịu khổ cũng chỉ là tạm thời thôi.】
【Mẹ nam chính thật đáng gh/ét, hy vọng bà ta và nữ phụ đ/ộc á/c sớm nhận cơm hộp (ch*t sớm).】
Thẩm Duệ cảm thấy rất tự trách vì chuyện nhận nhầm con gái. Anh ôm con gái, liên tục xin lỗi. Tôi vốn đang tức gi/ận, thấy anh như vậy cũng chỉ m/ắng vài câu là thôi.
“Sắp mười hai giờ rồi, em đưa D/ao D/ao đi nghỉ trước, anh đi giải quyết chuyện của Lâm Vãn đi.”
Nếu Lâm Vãn là một đứa trẻ đơn thuần lương thiện, tôi không ngại nhận nuôi nó. Nhưng nó không chỉ có linh h/ồn của người lớn mà còn tâm địa bất chính, tôi không thể giữ nó lại trong nhà.
Thẩm Duệ thở dài gật đầu: “Được.”
Tôi dỗ D/ao D/ao ngủ rồi mới quay về phòng ngủ chính. Lúc này Thẩm Duệ đã ở trong phòng. Thấy tôi, anh lập tức đứng dậy giúp tôi cởi áo khoác, khó xử nói: “Vợ à, A Úc rất thích em gái Vãn Vãn, nó nói nếu đuổi Vãn Vãn đi, nó sẽ bỏ nhà ra đi.”
“Dù sao chúng ta cũng nuôi nổi, hay là cứ nhận nuôi Vãn Vãn đi, cũng chỉ thêm một đôi đũa thôi mà...”
Tôi quay đầu, lạnh lùng nhìn anh. Thẩm Duệ cứng người lại, thở dài: “Được rồi, vậy thôi, ngày mai sẽ đưa con bé về trại trẻ.”