Cứ tan việc ở doanh trại là anh lập tức chạy về nhà, có thể không ở ngoài thì tuyệt đối không lưu lại dù chỉ một khắc. Về sau, anh nhất quyết không chịu để tôi mang th/ai thêm lần nào nữa. Chẳng biết anh đã lục lọi ở đâu ra một đống mẹo dân gian, phòng bị kỹ lưỡng hơn bất cứ chuyện gì. Mỗi đêm ôm tôi vào lòng, anh vẫn không ngừng lặp đi lặp lại:

“Phu nhân, chúng ta không sinh thêm nữa, anh thực sự không thể để em phải chịu khổ thế này lần nữa.”

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
3 Câu cá Chương 7
6 Chuộc tội Chương 12
7 Lên nhầm xe. Chương 10
10 Nghiễn Chinh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng soi thuyền độc mộc

Chương 8
Phùng Minh Nguyệt mất mẫu thân từ năm lên chín, phải nương nhờ tại phủ họ Mạnh. Nàng bị biểu huynh Mạnh Kinh Lan hết mực chê bai, giễu cợt, cho rằng nàng chỉ biết chăn gà nuôi vịt, trên thân vương mùi phân gà. Nàng lặng lẽ lấy lòng nhưng chỉ nhận lại sự khinh miệt, cho đến khi gặp được Giang Tuần Chu, kẻ cũng sớm chịu cảnh mồ côi. Chàng nhìn thấu sự tốt đẹp của nàng, trân trọng tấm lòng mềm mỏng ấy, để rồi nhiều năm sau vẫn nhớ mãi mối duyên từ kẹo ngọt thuở ấu thơ. Khi Mạnh Kinh Lan tỉnh ngộ muốn vãn hồi, Minh Nguyệt sớm đã chọn gả cho người thực lòng thấu hiểu và yêu thương nàng. Một thiên ngôn tình cổ đại tinh tế cảm động, kể về thiếu nữ nơi đất khách quê người, từ chốn thấp hèn mà nở rộ, tìm thấy sự viên mãn và ngọt ngào thuộc về riêng mình.
Cổ trang
0