“Nếu nàng còn không chịu mở miệng, cô sẽ ra lệnh đá/nh ch*t từng kẻ bên cạnh nàng, cô muốn xem, nàng còn cứng được đến bao giờ!”
Th* th/ể Hồng Trù vẫn chưa lạnh dưới đất, sợi dây trong lòng ta cuối cùng đã đ/ứt.
“Hài nhi… là của ta.”
Sắc m/áu trên mặt Phó Nghi Nhu lập tức tan biến.
Ả ngẩn ngơ một lúc, kế đó như hiểu ra điều gì, đột ngột cúi gầm mặt chằm chằm nhìn vào đứa trẻ trong lòng.
“Đứa trẻ ch*t đêm hôm đó… là con trai ta sao?”
Ả thé lên, ánh mắt như muốn x/é nát ta.
“Là nàng! Nàng đã hại ch*t con trai ta!”
Tim ta thắt lại, vừa định xông lên cư/ớp lại con, ả đã đi/ên cuồ/ng ôm ch/ặt tả lót, xoay người chạy ra ngoài.
“Con ta ch*t rồi, ta cũng không muốn sống nữa!”
Tim ta ngừng đ/ập, gào thét trong tuyệt vọng:
“Không được――!”
Nhưng đã quá muộn.
Phó Nghi Nhu lao ra bờ hồ sen, ngoảnh lại nhìn ta một cái, ngay sau đó, ả ôm con lao mình xuống hồ nước lạnh buốt.
Ta gần như lắt đậo lao tới.
Nhưng có kẻ nhanh hơn ta.
Yến Tri Diễn không một chút do dự, lao xuống nước, một tay vớt Phó Nghi Nhu vào lòng che chở.
Còn con trai ta…
Ngay nơi chẳng xa nơi họ, nó chìm nổi theo sóng nước, dần dần chìm xuống.
Ánh mắt Yến Tri Diễn thậm chí không dừng lại một giây.
Đầu ta “ùng” một tiếng, không màng thân thể vừa sinh xong còn yếu, liền nhảy xuống theo.
Nước hồ đầu xuân lạnh như d/ao, c/ắt thấu vào từng thố thị.
Ta dồn hết sức lực chạm vào đứa trẻ đang chìm, đỡ nó lên mặt nước.
Khi bò lên bờ, mặt con đã tím tái.
“A Bảo… khóc một tiếng đi, mẹ đây rồi, con khóc một tiếng được không?”
Ta vỗ lưng con, cạy miệng con, muốn con khóc, dù chỉ một tiếng thôi cũng được.
Nhưng con bé cứ lặng im.
“Á! Phó Nghi Nhu! Ta muốn gi*t ngươi!”
Chưa bao giờ ta h/ận đến thế, đặt con xuống, đi/ên cuồ/ng lao tới.
Nhưng tay ta chưa chạm được vào ả.
Ng/ực ta nhận một cú đ/á đ/au đớn, Yến Tri Diễn không một chút nương tay đ/á văng ta ra.
Ta đ/ập mạnh vào bàn đ/á, nôn ra một ngụm m/áu tươi.
Phó Nghi Nhu cuộn trong lòng chàng, r/un r/ẩy, khóc không ra hơi.
“Điện hạ… thiếp vừa rồi quá hoảng lo/ạn, thiếp nhớ con đến phát đi/ên rồi… Tỷ tỷ nếu muốn thiếp đền mạng cho con, thiếp xin ch*t ngay…”
“Đủ rồi!”
Yến Tri Diễn che chở ả sau lưng, nhìn ta từ trên cao.
“Mạnh Oản Ninh, nàng làm lo/ạn đủ chưa! A Nhu là vì thần trí không tỉnh táo mới phạm sai lầm, nàng là chính thất, chẳng lẽ không dung nổi một chút thông cảm này sao?”
Chàng liếc nhìn hài nhi lạnh lẽ trên đất, giọng không một gợn sóng.
“Chẳng qua chỉ là một đứa trẻ sinh non, ch*t đi cũng chỉ là mệnh nó hèn, cô sẽ nói với bên ngoài là nó nhiễm phong hàn mà yểu mệnh!”
“Nàng trời sinh đã dễ dàng sinh nở, cùng lắm sau này cô sẽ ban cho nàng mấy đứa nữa, nàng cứ phải vì chút chuyện này mà ép ch*t nàng ấy sao?”
Ch*t rồi, thì cũng ch*t rồi.
Ta thần người lắng nghe, nước mắt từng giọt rơi xuống.
Tiếng cảnh báo của Hệ thống vang lên sắc lẹm:
【Cảnh báo! Cơ hội thoát ly chỉ còn lại 2 giờ, xin ký chủ mau chóng quyết định.】
Ta nhìn Yến Tri Diễn bế Phó Nghi Nhu r/un r/ẩy, không ngoảnh lại mà đi thẳng vào nội điện.
“Đừng sợ, cô đi mời ngự y cho nàng đây.”
Chàng từ đầu đến cuối, chẳng nhìn lại cốt nhục đã ch*t trên đất lấy một lần.
Tiền điện bỗng vang lên tiếng ồn ào.
Phụ thân vừa bước vào cửa, liền thấy ta ướt sủng ngồi bệt trên đất, trong lòng ôm đứa trẻ mặt mày tím tái, sắc mặt tức thì thay đổi.
“A Ninh! Kẻ nào làm?! ”
Ta môi r/un r/ẩy, không còn sức lực mà nói chuyện.
Phụ thân đỏ ngầu đôi mắt, lập tức muốn đi tìm Yến Tri Diễn đòi công bằng.
Mẫu thân lạo đảo, ngã quỵ xuống đất.
“Cháu ngoại của ta ơi…”
Ta muốn kéo phụ thân lại, muốn bảo người đừng manh động, nhưng ta đến cả sức đứng dậy cũng không còn.
Chẳng được bao lâu.
Phó Nghi Nhu áo quần xông xê, tóc tai rối bời lao ra, khóc lóc lao vào lòng Yến Tri Diễn vừa mời ngự y về:
“Điện hạ c/ứu thiếp! Phụ thân… người ấy muốn đục đại thiếp!”
Yến Tri Diễn ôm ch/ặt người, trong mắt nổi gi/ận:
“Nàng nói gì?”
Phó Nghi Nhu cuộn trong lòng chàng, chỉ vào phụ thân đang bị lính canh đ/è xuống đất khóc lóc:
“Điện hạ, người ấy m/ắng thiếp chẳng qua chỉ là con hoang Mạnh gia nhặt được, sinh ra đã là để hau hạ đàn ông Mạnh gia báo ân…”
“Người ấy còn nói, thiếp đã hại ch*t con của tỷ tỷ, hôm nay phải h/ủy ho/ại sự trong trắng của thiếp, khiến thiếp không còn mặt mũi nào ở lại Đông Cung!”
“Hồ đồ đại lại!”
Phụ thân tức gi/ận r/un r/ẩy, râu cũng run bần bật.
“Tiểu phu đời này thanh liêm, sao có thể làm ra chuyện cầm thú không bằng này!”
Ta nghe Phó Nghi Nhu đảo đảo đúng sai, chỉ thấy hoang đường tận cùng.
Phụ thân đèn sách mười năm, sau khi làm quan luôn coi trọng danh tiếng, đời này ngay cả một câu nói nặng nề cũng ít.
Ông làm sao có thể ở yến tiếc Đông Cung nơi tập trung văn võ bá chức quan,
để đi đục đại một đứa con nuôi?
Thế mà, Yến Tri Diễn tin thật.
Chàng ôm ch/ặt Phó Nghi Nhu, cười lạnh.
“Mạnh gia quả là gan lớn, ngay cả Đông Cung của cô mà cũng dám làm lo/ạn!”
“Người đâu, bắt lão tặc này lại, đép cho lão quỵ xuống, dập đầu tạ tội với A Nhu.”